Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Mẹ và vợ

Thường khi lấy vợ về các anh hay nghe lời vợ nhiều hơn những lời dặn của bố mẹ. Nhưng nhiều người vợ lại không làm tròn bổn phận, thay vì chăm lo phụng dưỡng cha mẹ chồng thì lại tìm cách tách mẹ chồng và chồng ra để hưởng thụ một mình và quên đi công ơn cha mẹ... Những người chồng hãy biết cân bằng giữa bổn phận trách nhiệm và cuộc sống. Đừng để ân hận không kịp...


Mẹ và vợ


Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?”

Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn !”

“OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”

Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hẵn nói, đừng để trong lòng !”

Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”

Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ :

“Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”

Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học.

Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẻ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

“Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao ?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế.

“Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.

Mẹ và vợ

Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.

Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.

“Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.

Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.

Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

Mẹ và vợ

Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

Một chiếc huy chương ----- đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt ----- đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

“Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.

“Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.

“Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”  

Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.

“Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ !”

“Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức !”

“Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao ?”

Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường.

Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ !”

Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.

“Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”

Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin.......... lỗi........"
22:19No comments

Quá khứ đã cướp đi em của tôi

Dù khi yêu em tôi đã biết em là đàn bà, không phải là người của riêng tôi nhưng vì tình yêu tôi vẫn quyết tâm theo đuổi em. Khi thành công và em đã là vợ tôi thì sự hoàn hảo của e khiên tôi nhàm chán đi tìm tình nhân để được vuốt ve chiều chuộng, và rồi tôi lại đay nghiến quá khứ của em... Sai lầm nối tiếp của tôi đã làm khổ em...
Quá khứ đã cướp đi em của tôi



Trước khi trở thành vợ tôi , em đã là đàn bà , oan nghiệt thay , chẳng phải là người đàn bà của tôi , em dâng hiến sự trong trắng của mình cho người đàn ông đầu tiên , sau đó hắn phủi tay , biến mất dạng .

Để theo đuổi em , tôi phải mất một thời gian khá lâu vì em là người nhạy cảm và vô cùng mặc cảm , khi đó em chẳng còn niềm tin vào tình yêu . Tôi phải làm rất , rất nhiều những điều có thể để em hiểu , lúc đó thật sự tôi yêu em quá nhiều , tình yêu đó có lẽ cả cuộc đời tôi chẳng thể quên được .

Thế rồi tôi cũng cưới được em , vào một ngày mùa hạ đẹp trời . Cuộc sống lúc đó quá viên mãn , em hiền lành , đảm đang , luôn nhẹ nhàng với chồng , lo cho mẹ chồng và cả đứa em chồng lười biếng . Thế nhưng những gì quá êm đềm lại dể mang lại cảm giác nhàm chán . Em hiền lành quá mức , đảm đang quá tay và dịu dàng quá thể , đôi khi tôi cần một chút bướng bĩnh để được chìu chuộng em , cần một chút gợi tình khi lên giường để tình yêu của tôi nồng cháy hơn .

Rồi tôi gặp được cô ấy - ả tình nhân của tôi , cô ta quyến rủ , hấp dẫn và đặc biệt rất biết cách hút ánh nhìn và sự quan tâm của đàn ông . Thế là tôi lao vào cuộc tình ngoài luồng , say mê và điên đảo . Tôi quên mất mình đã là đàn ông có vợ , thời gian dành cho gia đình trong tuần chỉ tính bằng phút bằng giây , còn đối với tình nhân – tôi gần như dành trọn . Rồi chuyện gì đến đã đến , em phát hiện , trong một lần tình cờ đọc được tin nhắn trong máy tôi . Nhưng người nỗi điên chẳng phải em , mà là tôi , đêm đó tôi đã tát em vì cái tội tự tiện đụng vào đồ của tôi .

Tôi đi khỏi nhà khi trời đang đêm , mẹ tôi thấy ồn ào , chạy lên thì chỉ thấy em khóc , ngoài ra ... em chẳng nói gì thêm . Chuyện gây gổ giữa tôi và vợ ngày càng nhiều , mà toàn là do tôi , tôi say xỉn , về đập phá và chửi rủa em , trong một lần không cẩn thận , tôi đã đay nghiến em vì cái chuyện em đã-là-đàn-bà trước khi lấy tôi , mẹ tôi nghe thấy và từ đó bà chẳng còn thương em như trước . Mẹ tôi nghĩ rằng đó là nguyên nhân của việc vợ chồng tôi xung đột , cách đối xử của bà thay đổi chóng mặt . Em trông gầy hơn trước ....

Thế rồi ả tình nhân xinh đẹp tôi bắt tôi li dị em để rướt cô ta về , tôi không chịu , thế là cô ta ngúng nguẩy , hờn giận . Những điều đó chưa bao giờ tôi thấy ở em , người đàn bà tội nghiệp của tôi .

Sau một thời gian dài , tôi dọn ra ở riêng , vì nhà cửa lúc nào cũng ồn ào , em thì chỉ âm thầm chịu đựng . Từ khi ra riêng , tôi ngày càng chẳng tôn trọng em , đã hơn một lần tôi nói chuyện tình tứ với tình nhân trước mặt em , hơn một lần em thấy tôi đi cùng cô ta , và chẳng phản ứng gì , chỉ cuối mặt và đi thẳng . Dường như em luôn cảm thấy mình là người có tội , thế nên chẳng bao giờ em dám phản kháng lại , chưa một lần ... Thế rồi em có thai , em nói với tôi với giọng vui mừng mà lâu rồi tôi chẳng nghe được , tôi ôm em vào lòng , bất chợt khoé mắt cay cay , tôi chẳng biết vì lí do gì , vui vì tôi sắp có con , hay vì tôi cảm thấy thương cho tấm thân em sao gầy quá . Tôi dắt em đi mua đồ , khoác vai em giữa phố đông người và trao em cái hôn nhẹ ấm áp , thế là em cười ...

... Điện thoại tôi reo lên từng chặp , cô tình nhân tôi gọi . Nụ cười đang trên môi em bổng tắt ngấm , ánh mắt vui mừng , sáng long lanh chợt trở về với nỗi buồn như lúc trước .

- Anh ... có việc đột xuất .

- Anh đi đi .

Em chẳng ngăn tôi lại , dù em biết tôi sắp đi đâu , sắp bên ai , sắp làm những gì . Vậy là tôi bỏ em giữa đường phố đông người - khi em đang mang trong mình đứa con của tôi ...

" Anh muốn dừng lại " , sau ngày hôm ấy , tôi nói vớỉ ả tình nhân như thế . Cô ta khóc lóc , níu kéo , thề sống thề chết ... thế là tôi không nở . Vì thế khi vợ tôi bầu bì đến tháng thứ năm , mọi chuyện vẫn như cũ .
" Em về nhà mẹ hai hôm nhé " - Em nhắn như thế khi tôi đang ở công ti , cũng đúng thôi , lâu lắm rồi em chẳng về thăm gia đình , tôi vui vẻ đồng ý . Ngày hôm ấy , tôi cũng quyết dứt với cô ta - ả tình nhân xinh đẹp của tôi .

Quá khứ đã cướp đi em của tôi

Tiếng chuông cửa bấm in ỏi , tôi ngỡ em về , vội ra mở với lòng ngập tràn niềm vui - tôi đã trở về với em theo đúng nghĩa . Thế nhưng trước mặt tôi chẳng phải người vợ với nụ cười hiền hoà mà là một con đàn bà nồng nặc mùi rượu , cô ta lao vào khóc và hôn tôi tới tấp . Tôi đẩy ra và sau đó là tiễng thét , tru tréo ... thế là buộc lòng , tôi phải kéo cô ta vào nhà .

Tình nhân của tôi sau một hồi khóc lóc thảm thiết , cuối cùng cũng đã bình tĩnh .

- Anh bỏ em vì sắp có con à ?

- Ừ.

- Vậy em sẽ đợi , khi nào con anh ra đời , chúng ta sẽ quay lại với nhau , phải không ?

- Xin lỗi , anh nghĩ mình nên dứt hẳn.
-...
- Anh muốn quay về với vợ mình , cô ấy đã khổ quá nhiều . Em sẽ tìm được người đàn ông khác yêu em hơn anh , còn anh , anh nghĩ mình đã đi xa quá rồi .

- Anh hối hận vì đã yêu em sao , tại sao thế ? Rõ ràng em đẹp , em giỏi giang hơn cô ta mà.

- Ừ , nhưng bình yên là cảm giác cả cuộc đời chỉ có cô ấy là có thể mang lại cho anh.

- Em không tin ... EM KHÔNG TINNNN

- Em bình tỉnh đi , em về được rồi , để anh đưa em về.

- K ... không .

-...
- Có kết thúc , anh cũng phải cho một cái kết như hai kẻ yêu nhau chứ , không được phũ như vậy.

- Em muốn gì ?

- Em múôn ở lại với anh đêm nay , chỉ đêm nay thôi.

- Không được, có thể vợ anh sẽ về.

- Em xin anh, đây là điều cuối cùng em muốn .

Thế rồi cô ta lại khóc và tôi chạnh lòng . Tôi nghĩ vợ sẽ không biết đâu và chỉ đêm nay thôi , ngày mai ... cô tình nhân tội nghiệp kia sẽ không còn ở bên tôi nữa . Và thế là ... tôi đồng ý . Đêm bỗng đổ mưa gió ... có hai kẻ tội đồ trong nhà .


Quá khứ đã cướp đi em của tôi
--------------

CHƯƠNG II : MẤT

Tiếng cửa mở .... Tôi bàng hoàng . Em chết trân , đôi mắt em đang dán chặt lấy hai thân thể loã lồ . Chẳng một giọt nước mắt nào kịp chảy , em ngã mạnh xuống nền nhà , bịch thức ăn còn nóng hổi từ tay em văng ra , vung vãi khắp .

Còi xe cấp cứu reo lên in ỏi , nhói tai và dường như bóp nát cả trái tim tôi . Máu từ chiếc váy hồng em mặc chảy ra ngày một nhiều ... Con tôi !!!

Chưa đầy một tiếng sau , mẹ em và mẹ tôi đều có mặt tại bệnh viện . Mặt mẹ em xanh mét , lo cho đứa con bụng mang dạ chữa , mẹ tôi thì luôn miệng hỏi tại sao , tại sao , tại sao ......

Tôi nói cả và cả hai người đều thảng thốt , họ nào biết con người của tôi lại khốn nạn đến vậy . Thế là mẹ tôi khóc , có lẽ bà hối hận vì đã tàn nhẫn với đứa con dâu quá đỗi tội nghiệp của mình , và bà chẳng thôi ngừng chửi rũa tôi - thằng đàn ông đáng kinh tởm .

Mẹ em chẳng nói được gì , bà thất thần hướng mắt về phía cánh cửa màu trắng , cánh cửa mà phía sau đó chỉ có một mình con gái bà vừa gánh gồng nỗi đau đớn quá lớn , vừa đối chọi với lưỡi hái tử thần .

- Xin lỗi gia đình . Chúng tôi đã cố gắng ... nhưng chỉ có thể cứu được người mẹ , đứa trẻ không qua khỏi. _ Ôg bác sĩ già , ánh mắt vừa lúng túng , vừa đau xót , ngập ngừng nói .

Hai bà mẹ oà khóc , còn tôi ... tôi chỉ biết đứng đó , tôi vừa giết đi dứa con của mình ...

- Và ... dù đã tiêm thuốc gây mê , nhưng nước mắt của bệnh nhân không ngừng chảy ... rất nhiều . Có lẽ cô ấy đã phải chịu đựng một cú shock quá lớn mà ngay bản thân mình không lường nỗi , việc ấy đã gây ảnh hướng nghiêm trọng trong quá trình mang thai .... Tôi hy vọng gia đinh hãy động viên và giúp bệnh nhân vượt qua nỗi đau mất con này , có thể khi tỉnh dậy , nếu biết mất đứa con .... tôi e tâm lí của cô ấy sẽ không được ổn định ... Tôi xin chia buồn cùng gia đình.

Mẹ tôi lao vào đánh , chửi , rũa tôi ...

- Mày chết đi , thằng chồng đốn mạt , mày hại chết con mày , mày giết trái tim vợ mày .... mày không phải con tao ... KHÔNG PHẢI.... KHÔNG PHẢIIIIIIII...

Giọng mẹ tôi khản đi , rồi quá mệt , bà khuỵu xuống ...

Đúng vậy , giá như bà đừng sinh ra đứa con như tôi , tôi sẽ không phải tự tay đập nát gia đình mình như thế này ....

---------------

Ngày hôm sau , em tỉnh !

Mẹ em không cho tôi vào vì sợ em sẽ không chịu được . Thế là tối đứng ở ngoài , bên trong tiếng nấc đau khổ của em vang lên bần bậc , những câu hỏi về đứa con xấu số từ miệng em tuông ra liên hồi , em cần hy vọng , em muốn một câu nói không sao , nhưng mọi thứ chỉ là một sự thật đau đớn ... Mẹ em và mẹ tôi chỉ biết khóc , chỉ biết an ủi ... Không cầm lòng được , tôi bước vào , tôi muốn vuốt ve nỗi đau của em .

Thế nhưng , vừa thấy tôi , đôi mắt đẫm nước của em long lên đáng sợ , trong đó chứa từ nỗi đau , chịu đựng đến nỗi oán hận , căm thù ... chưa bao giờ em nhìn tôi như thế , chưa bao giờ . Em gào thét , tiếng thét xé cả không gian im lặng của bệnh viện , tiếng thét đau đớn , tiếng thét hận thù , tiếng thét đòi con ... Mắt em đỏ lên và em giảy giụa , em muốn tuông ra khỏi giường , em muốn giết tôi ...... Các bác sĩ ùa tới , kéo tôi ra , tôi không muốn ra , thà tôi để em giết đi còn hơn phải đối mặt với chính mình lúc này .

Cánh cửa đóng sầm lại , đau điếng , chỉ còn tiếng thét của em , thế rồi nguôi dần ... nguôi dần . Họ lại tiêm cho em thuốc an thần , thuốc gây mê.

- Nó không còn nói được nữa .

Mẹ em nói gọn lỏn như thế . Ánh mắt của bà không oán không hận nhưng lại chứa cả đại dương đau thương vì xót con .

- Vì sao ... hả mẹ?

- Bác sĩ nói do chấn động tâm lí ... có lẽ trong tiềm thức , con bé không muốn tiếp xúc với ai nữa .
-...

- Khi xuất viện , nó sẽ về ở với mẹ ...

- Vâng ạ .

- Từ đây cho đến khi tâm lí nó ổn định , con hãy chuẩn bị đơn li hôn đi .

Câu nói mẹ tuông ra lạnh lùng , bất giác tôi không đứng nỗi . Quỳ thụp dưới chân bà , tôi van xin.
- Mẹ , xin mẹ đừng bắt con làm thế , con muốn chuộc lỗi.

- Có những lỗi lầm có thể tha thứ , tuy nhiên có những lỗi lầm cả ngàn đời cũng không thể nào rửa sạch được , và con đã gây ra một lỗi lầm vượt quá sự bao dung và thứ tha của con gái mẹ .

- Con không cần tha thứ , con chỉ xin mẹ cho con ở bên cô ấy , con chỉ cô ấy từ xa cũng được , xin mẹ đừng bắt con làm đơn li hôn ....

- Nếu con yêu nó , thì lúc đầu đừng đối xử với nó như vậy , mẹ nghĩ mọi chuyện đã muộn quá rồi ...
Tôi nghe tiếng tim tôi đứt đoạn , mắt tôi nước cứ chảy , tôi không muốn , không muốn .... không muốn ........

-------------------
Ngày em ra viện , tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn em , trông em như một cây khô sắp gảy , yếu ớt , phải nhờ sự giúp đỡ của các cô y tá kia mới có thể vào xe được . Em của tôi - Người đàn bà của tôi ....

Những ngày sau đó , tôi như một các xác rỗng không hồn , lang thang đầu này đáy kia chẳng ngừng nghĩ . Công việc của tôi bị trì trệ tôi cũng chẳng quan tâm , tôi đã gần như mất hết , thế nên , thôi muốn mất hết ... cho trọn vẹn ... Thế rồi ả tình nhân khốn nạn của tôi lại đến ...

- Anh ...

- Cô đi đi.

- Không ... em sẽ ở đây , bên anh.

- Chưa đủ sao.

- ...
- Vì hai kẻ đáng nguyền rủa như tôi và cô mà một người phụ nữ đã phải chịu nỗi đau tột cùng cuộc sống , mà một đứa trẻ chưa kịp chào đời đã phải ra đi , thế chưa đủ sao .

- ...
- Chưa đủ sao , chính tay tôi bóp nát hạnh phúc gia đình tôi .... CHƯA ĐỦ SAO ... CHƯA ĐỦ SAO ...
Tôi gào khóc như một kẻ điên , cô ta chạy đến , ôm chặt và thốt lên một câu đáng đâm trăm nhát .

- Ta sẽ xây dựng một hạnh phúc khác . Anh sẽ quên đi người phụ nữ đó , đứa trẻ đó thôi ...
Cái xô mạnh làm cô ta té bật gọng , tôi cười mỉa mai cho cái câu " một hạnh phúc khác "

- Thứ đàn bà như cô ... tàn độc và vô lương tâm .... hạnh phúc khác à ? Tôi sẽ giết nếu cô dám nói thêm một lần nào với tôi câu đó nữa.

Thế rồi tôi quay lưng siêu vẹo bước đi , bỏ lại tiếng khóc chua chát phía sau .

-----------------------------------

Trong men say , có một người đàn bà già nhẹ nhàng dìu tôi vào nhà . Đun nước ấm và lau mình cho tôi . Mắt tôi hé mở , và thấy tóc bà ấy bạc hơn khá nhiều.

- Mẹ à ...

- Ừ , chứ ai nữa .

- Mẹ ...con biết lỗi rồi....

Mẹ tôi đau lòng , chỉ xoa đầu như khi tôi còn nhỏ chứ chẳng biết nói gì hơn .

- Mẹ ...

- Ừ , mẹ đây.

- Tội con không tha thứ được phải không.

-...
- Mẹ ... con không muốn mất thêm cô ấy ...

- Có ngàn lỗi lầm trong nhân gian được tha thứ bằng sự khoan dung có trong những trái tim chứa đầy tình yêu thương của con người , con ạ. Mẹ không dám chắc con dâu sẽ tha thứ cho con , nhưng mẹ cũng không nở dập tắt niềm hy vọng cuối cùng của con , con hãy làm những điều mà con nghĩ nên làm , nếu không được chấp nhận , thì dẫu gì cũng rửa được phần nào tội lỗi của con .

--------------------

Cánh cửa mở dần ra :

- Con đến đây làm gì ?

- Con muốn ... nhìn cô ấy một chút thôi mẹ.

- Nó vẫn vậy thôi , chưa khá hơn được , con vào sẽ chỉ làm nó tồi tệ hơn.

- Dạ mẹ ... vậy mẹ chuyển bó hoa này dùm con được không. Cô ấy rất thích hoa hồng vàng ...

- Ừ , đưa cho mẹ , thôi con đi làm đi .

Ngày thứ nhất , tôi mang bó 99 bông hoa hồng vàng đến , loài hoa mà em thích nhất , nhưng chỉ nhìn em một tí thôi cũng không thể ...

Từng ngày , từng ngày cứ trôi qua một cách lặng lẽ , em xa tôi vỏn vẹn gần một năm , trong một năm đấy , tôi không biết đã gửi cho em biết bao nhiêu bông hồng vàng , vậy mà cánh cửa ấy vẫn đóng sầm với tôi . Hôm nay , khuôn mặt quen thuộc vẫn ra mở cửa :

- Cô ấy sao rồi mẹ ?

- Nó khá hơn chút rồi .

- Vâng , vậy tốt quá .

- Con cũng bận nhiều việc , không cần ngày nào cũng đem hoa đến đâu .

- Không sao mẹ , con đi nhé .

- Ừ

Nói đoạn , mẹ em nhanh tay khép cửa , vẫn như mọi hôm thôi . Tôi bước đi , chậm rãi như muốn có ai níu chân như và ... thật nhỏ thôi , có tiếng cửa bậc nhẹ ra . Em - Tôi quay đầu lại và thấy em , tôi vui mừng đến quên mình đang ở đâu , rồi dường như em muốn nói điều gì đó , em đang chạy ra .....

RẦM !!!!!!

Chỉ còn một đoạn nữa thôi ... nhưng cuối cùng tôi vẫn chưa chạm em được.

----------

Chiếc xe tải đã không tránh được , tất cả đều bất ngờ quá .

Bên quan tài tôi , mẹ khóc thãm thiết , đau đớn tột cùng . Ai cũng xót thương , mắt ai cũng đổ mưa . Riêng em - với những mức vượt ngưỡng nỗi đau , em lặng câm .

Sau ngày ấy , đêm nào tôi cũng được ngắm em , nhưng em ngủ rất ít . Thời gian chính , em chỉ nhìn bức ảnh lúc chúng tôi mới cưới , rạng rỡ - và chìm ngập trong hạnh phúc .

Mỗi khi em khép mắt , tôi lại xót , nước mắt như những giọt đau vo thức, cứ tuông mãi . Khẽ nhẹ tôi vuốt má em ... bất giác em tỉnh dậy , trong đáy miệng đã hai năm chưa bao giờ mở mấp máy :

- Anh đó à ...

Tôi sắp tan biến , trời mưa to , mắt em tìm kiếm hoảng loạn . Thế rồi ... em nhìn thấy tôi , đôi mắt nhìn tôi đau khổ . Hình bóng tôi mờ nhạt , điều cuối cùng tôi nghe được là :

- Đừng biến mất ...

Gió đông mãi thổi .... Tôi xin ngừng
Đừng làm lạnh thêm - Em đang mang tang
Tang người đàn ông ... làm em khóc bằng máu
Tang đứa con thơ ... chưa lần nào gọi em bằng mẹ
...
Gió đông tôi xin tôi xin .... hãy ngừng đi
Đừng gào thét ... Trái tim em đã vỡ rồi
02:24No comments

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Sự hi sinh nhẹ nhàng

Có những tình yêu không cần bộc lộ như người ta thường nghĩ để thấy đó mới lạ hạnh phúc. Nhưng sự hi sinh thầm lặng, sự quan tâm nhẹ nhàng mà không cần nói thành lời cũng đủ làm hạnh phúc gia đình bền lâu. Tình yêu quan trọng ở những gì người ta làm chứ không phải những câu nói quan tâm quoa loa!... Đó là một sự hi sinh nhẹ nhàng cho tình yêu...

Sự hi sinh nhẹ nhàng


Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.

Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp “ Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sự hi sinh nhẹ nhàng

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.
“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.
Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.
“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.
Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.”
Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu.

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.
23:15No comments

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Gửi ba yêu dấu

Tim con như thắt lại khi biết ba không khỏe nhưng con chẳng thể giúp được gì ba ngoài động viên ba cố gắng! Con nhớ những ngày ở nhà bên gia đinh và ba mẹ, con nhớ nhưng tình thương mà ba mẹ dành cho con! Ba yêu dấu ở nơi xa con vẫn luôn mong nhớ về ba và cầu  mong ba được khỏe mạnh....

Gửi ba yêu dấu

Chiều nay, khi đã hoàn thành xong tất cả mọi việc, con bấm số gọi về nhà. Giọng ba vẫn trầm trầm, cười nhẹ nhàng rồi hỏi han con đủ thứ, xong rồi con định kết thúc cuộc nói chuyện nhưng chẳng hiểu sao cứ muốn nấn ná thêm tí nữa. Mấy ngay nay con cứ nhớ ba hoài vậy đó, thế rồi ba mới thủ thỉ: “Ba đang ở trong viện, lại bị chảy máu trong dạ dày rồi…”. Trái tim con lúc đó như thắt lại, tưởng như nỗi đau đang hiện hữu nơi con cũng đau nhiều như vết đau của ba vậy.

Con đã rất muốn òa khóc vì thương ba, nhưng con đã không làm vậy. Bởi nếu con khóc, ba cũng khóc theo cho mà coi. Con biết ba của con luôn can đảm, có đau mấy cũng chẳng kêu ca gì, nhớ lần con bị một mũi tiêm, con khóc òa lên vì sợ, thấy trên trán ba hằn lên những vết nhăn trông còn khổ sở hơn cơn nức nở của con nhiều, thế rồi con lại cố cười tươi, trở thành đứa con gái bé bỏng và mạnh mẽ của ba. Con biết ba của con cũng thế mà, vẫn là “ ba siêu nhân” trong lòng con từ ngày thơ bé đến tận bây giờ, và cả sau này nữa.

Biết bao lần con tự hỏi mình rằng tại sao con lại thương ba nhiều hơn mẹ, dẫu biết mẹ cũng rất yêu thương và dành cho con những gì tốt nhất. Thỉnh thoảng con lại nhớ về câu hỏi đó, và lắc đầu chẳng tìm được lời đáp.
Đến hôm nay con mới nhận ra có lẽ vì con gái giống ba nhiều quá. Vẫn tính cách “mau nóng chóng nguội”, lúc giận dữ thì ai cũng thấy phát sợ nhưng một lúc lại như chẳng có chuyện gì xảy ra. Vẫn tính cách lạnh lùng quan tâm người khác nhưng khi bị trêu thì lại xấu hổ mà quay đi. Vẫn tính cách ngồi trầm ngâm khi con chia tay cậu bạn trai còn ba lại ngồi nhìn vòng khói thuốc trắng bay bay…

Gửi ba yêu dấu

Nhớ ngày con lên đại học, có một hình ảnh chắc con sẽ không bao giờ quên được là khi ba cố lục tung trong túi quần vài tờ bạc lẻ nhàu nát rồi vuốt ve cẩn thận dúi vào tay con, mặc dù với khoản tiền ít ỏi ấy thì cũng chẳng giúp gì được nhiều ở nơi thành phố phồn hoa này. Nhưng con biết, lúc đấy ba chỉ nghĩ là có tất cả thứ gì thì đưa cho con thứ đó, như đưa tất cả vốn liếng cuộc đời ba cho con vậy.

Có thể ba không cho con nhiều những món vật chất như những người cha giàu có khác, nhưng ba luôn là một người ba anh hùng trong lòng con. Nhà có ba chị em gái, hai chị đã đi lấy chồng, con biết ba cũng buồn lắm khi nhìn những gia đình khác có con trai để sau này có người “nối dõi”, còn gia đình mình thì không. Nhưng ba chưa bao giờ nói điều đó, vì con biết, ba thương chị em con rất nhiều, nhiều như những niềm vui trong mắt ba khi cả nhà mình sum họp, nhiều như những tiếng huýt sáo trẻ trung khi có con ở nhà.

Đôi lúc con muốn bỏ thành phố này mà về quê để được gần ba mẹ, nhưng bản tính ích kỷ cùng với những khó khăn của cuộc sống khiến con chùn bước và chưa dám thực hiện được ý định của mình. Như chiều nay đây, con nghĩ nếu con ở gần ba, chắc hẳn ba sẽ không phải nằm buồn ở viện trong lúc đợi mẹ về nhà chuẩn bị mọi việc. Ba có cô đơn lắm không ba?

Dù con ở xa nhưng con luôn mong ba sớm bình phục, mạnh khỏe để được về nhà. Con biết ba mạnh mẽ lắm mà. Đợi con gái của ba về, ba nhé!
21:38No comments

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Giữ em lại đi anh

Chấm dứt hạnh phúc gia đình chỉ vì sau 3 năm họ chưa có con, hạnh phúc bỗng biến thành "nhà tù" và Hiền đã quyết định ra đi để thoát khỏi sự ngột ngạt này nhưng sâu thẳm họ vẫn dành cho nhau tình cảm nư ngày nào. Và giờ khi cô ra đi cô mong anh sẽ níu giữ cô lại.....

Giữ em lại đi anh


Hiền xách chiếc va li đứng tần ngần trước cánh cửa. Cô ngoái lại nhìn căn nhà mà một thời hai vợ chồng đã từng khóc òa trong lần đầu chuyển về sống. Nó đã từng là niềm ao ước, là hạnh phúc vô bờ bến với cô và Huấn. Nhưng giờ đây nó chỉ là một chốn ngục tù giam hãm hai con người đã muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc gọi là “tổ ấm” ấy.

- Em đã nghĩ kĩ chưa?

Hiền không trả lời. Cô vẫn đứng nhìn ngôi nhà mà cảm thấy trong lòng trào lên bao nỗi xót xa. Cô đã từng có ý nghĩ muốn thoát nhanh ra khỏi ngôi nhà địa ngục này, muốn bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy bi kịch càng sớm càng tốt. Vậy mà ngày hôm nay, khi cô quyết định ra đi, lòng lại nặng trĩu. Bước chân không muốn nhấc lên, ánh mắt luôn đau đáu nhìn về nó và khó khăn để quay đầu bước đi. Đúng là gia đình dù sao đi chăng nữa cũng khó để dứt bỏ.

- Anh ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng có bia rượu nhiều nữa, không tốt cho anh đâu. Dù sao đi chăng nữa cũng phải chăm sóc bản thân mình. Đừng để mình bị ốm.

Hiền cũng không hiểu vì sao cô lại nói những lời đó vào lúc này khi mà trước đó đã cả năm trời hai vợ chồng cô không nói chuyện với nhau. Giữa cái lúc dứt áo ra đi này cô lại thấy cần phải nói với anh những lời đó, coi như nghĩa cử cuối cùng của một người vợ. Có thể khi cô chính thức bước ra khỏi căn nhà, cuộc hôn nhân này sẽ vĩnh viễn không còn có thể níu kéo được thêm nữa. Nhưng cô vẫn đi, vì vốn dĩ cần phải như thế từ rất lâu rồi.

Huấn nhìn vợ bước ra khỏi căn nhà với chiếc vali nhỏ. Cái hình ảnh đó cắt sâu vào tim anh một vết đau.

Những trận cãi vã, những lần xô xát không còn xuất hiện trong đầu anh nữa mà thay vào đó là hình ảnh ngày đầu hai vợ chồng dọn về căn nhà này để ở. Phải khó khăn lắm hai vợ chồng mới dành dụm được tiền để mua cho mình một ngôi nhà nho nhỏ. Có ai ngờ, cuộc sống tưởng phải ngọt ngào hơn khi có nhau thì lại trở thành một bi kịch mới.
Giữ em lại đi anh

Hơn 3 năm cưới nhau, cái khao khát có một đứa con không được toại nguyện khiến hai vợ chồng không còn tình yêu như ngày đầu dành cho nhau nữa. Huấn triền miên trong những cơn say còn Hiền đau khổ, tủi hổ khi thấy thái độ của chồng cũng giữ im lặng suốt một thời gian dài. Trước mặt mọi người cả hai vẫn phải cố tỏ ra mình là một đôi vợ chồng hạnh phúc nhưng chẳng ai biết rằng mỗi khi màn đêm buông xuống, căn nhà đó có hai chiếc giường và trên đó, họ nén một tiếng thở dài quay mặt vào góc tường với thế giới của riêng mình.

Cho tới hôm qua, Hiền quyết định chấm dứt những tháng ngày đau khổ đó bằng việc ra đi. Cô để lên bàn một tờ đơn ly hôn đã kí sẵn. Cô không muốn giục anh vì trong lòng vẫn muốn để một lối quay về. Cô sẽ về nhà mẹ đẻ sống một thời gian, coi như hai người ly thân. Nếu như sau một khoảng thời gian, Huấn quyết định kí vào tờ đơn ly hôn đó thì mọi chuyện sẽ chấm dứt hoàn toàn. Còn nếu như anh tìm cô, cô sẽ quay về và thử yêu lại từ đầu.

Khi Hiền bước chân ra khỏi cánh cửa nhà, cả hai người cùng nhói đau.

Hiền đi thẳng tới bệnh viện và rồi bước ra với tờ kết luận mang thai hơn 1 tháng. Cô bật khóc nức nở và rồi lặng lẽ bước ra về. Điều mà cô chờ đợi bây giờ là một buổi sớm nào đó, Huấn tìm đến nhà và nói rằng: “Về với anh, em nhé”.
21:41No comments

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Vết trượt dài

Cuộc sống thay đổi, vật chất đã làm con người thay đổi theo, người ta không thỏa mãn với những gì mình đang có mà cố tìm kiếm những thứ vật chất phù phiếm, để rồi cứ thế trượt dài trên vết xước, khi ngoảnh lại thì mọi thứ đã đi quá xa chỉ còn lại hối tiếc! Và câu chuyện của Liên như một lời nhắc nhở mọi người hãy trân trọng hạnh phúc gia đình hơn!!!

Vết trượt dài

Những cái tát trời giáng vào mặt làm Liên ngã gục xuống đất. Những người phụ nữ không thương tiếc mà lao vào đánh đập cô. Họ vừa chửi rủa, vừa giáng những đòn liên tiếp vào người phụ nữ bé nhỏ đó. Những người xung quanh hiếu kì đứng vây kín nhưng không ai đủ can đảm để bước vào ngăn vụ ẩu đả. Một trận cuồng ghen giữa người vợ bị cướp chồng và “trợ lí” của bà ta. Cái hình ảnh những người đàn bà tay lăm lăm vũ khí chỉ trực gây gổ với người nào dám cả gan bảo vệ cho Liên khiến cho không ai còn dám xông vào giữa lúc gay cấn như vậy. Một mình Liên chịu trận.

Thắng gạt đám người đang vây kín khung cảnh hỗn độn đó bước vào. Anh bước tới trước mặt người đàn bà tự nhận mình là “người phụ nữ tội nghiệp bị kẻ khác cướp chồng” rồi nói: “Tôi là chồng cô ấy. Tôi xin thay mặt vợ xin lỗi chị và tôi hứa sẽ giải quyết chuyện này. Chị đừng làm lớn chuyện thêm nữa, nếu có gì bất trắc xảy ra, chị cũng không được yên ổn với pháp luật đâu”. Không hiểu rằng cái sự răn đe của pháp luật mà anh nhắc tới làm chị ta sợ hãi hay sự hả hê khi biết rằng người chồng của kẻ phá hoại gia đình mình đã biết chuyện khiến chị ta được an ủi, chị ta nhanh chóng rời khỏi đó với một lời hăm dọa: “Còn lặp lại chuyện đó, đừng trách tao là ác”.

Liên ngồi giữa nhà lặng lẽ băng bó lấy những vết thương cho mình. Nước mắt cô lăn dài chảy vào vết thương hở trên mặt làm cho cô càng thêm xót. Cô không sao ngừng được nước mắt. Không phải vì đau mà vì tủi hổ, vì ân hận. Nhất là khi cậu con trai nhỏ xà vào lòng cô mà hỏi những câu ngây ngô: “Ai đánh mẹ khóc vậy. Tại mẹ không đi với bố đấy mà nên người ta mới bắt nạt mẹ. Bố là siêu nhân đấy, đi với bố con chẳng sợ gì”. Tới lúc này, chị òa lên khóc. Cô không còn có thể cầm lòng nổi nữa. Cái bi kịch này là cô chọn lấy, giờ sao thấy lòng quá chua cay.

Liên cũng nghĩ ngợi, cũng đắn đo nhưng rồi những món đồ đắt tiền mà ông ta tặng cô làm cô mờ mắt. Cô chẳng còn nghĩ được cái nghĩa, cái tình. Cô quyết định ly hôn.

Vết trượt dài

Liên và Thắng không còn là vợ chồng. Họ đã ly hôn cách đây nửa năm rồi. Người viết đơn là cô, người kí vào đơn trước là cô, người khăng khăng phải ly hôn cũng là cô mặc cho chồng ra sức thuyết phục cô nghĩ lại. Cũng chính cô là người bỏ đứa con thơ ngây mới lên hai tuổi lại cho chồng để đi tìm hạnh phúc mới. Cái hạnh phúc mà cô cho rằng: “Lẽ ra em phải được hưởng điều đó”. Nhưng rồi sao? Những gì mà cô từ bỏ tất cả để khao khát đạt được ngày hôm nay chính là những lời sỉ vả của người đời và trận đòn thừa sống thiếu chết của người đàn bà bị cướp chồng khi nãy.

Cuộc hôn nhân của cô và Thắng đã từng có thời là mơ ước của nhiều người. Thắng cần cù, chị thương, chịu khó, chiều vợ hết mực. Mặc dù kinh tế gia đình không phải giàu có nhưng chưa bao giờ Thắng để vợ phải khổ, phải vất vả. Nhưng bấy nhiêu với Liên là không đủ. Khi nghe tin bạn bè cùng thời đi học đứa nào đứa nấy đều giàu có vì lấy được chồng có điều kiện, Liên đâm ra hằn học với đời. Cô bực bội vì chồng không kiếm ra tiền như người khác để mẹ con cô được sung sướng. Cô bắt đầu thấy bắt đắc chí khi phải sống bên người chồng “lương ba cọc, ba đồng” như Thắng.

Thế rồi khi người ta đã bất mãn, người ta dễ thỏa mãn với những gì mới mẻ. Người đàn ông có vợ, giàu có, sành sỏi tình trường đã mang tới cho Liên một ảo vọng: “Anh sẽ bỏ vợ để lấy em. Xinh đẹp như em làm sao phải sống khổ sở bên cái thằng chồng đần ấy mà uổng phí một đời. Em ly hôn đi, anh cũng về bỏ vợ. Anh hứa, sống với anh em sẽ không phải khổ sở gì nữa”.

Liên cũng nghĩ ngợi, cũng đắn đo nhưng rồi những món đồ đắt tiền mà ông ta tặng cô làm cô mờ mắt. Cô chẳng còn nghĩ được cái nghĩa, cái tình. Cô quyết định ly hôn với lí do: “Đời em không thể chết mòn trong cái sự nghèo này được. Xã hội thì người ta đua nhau từng ngày trong khi mình làm chỉ đủ ăn thì em không chịu nổi. Em phải đi tìm hạnh phúc khác của riêng em”. Và rồi mặc cho chồng níu kéo, mặc cho chồng động viên có gắng làm nụng rồi có ngày sẽ khá hơn nhưng Liên vẫn quyết ly hôn. Cái giàu có nhanh chóng, giấc mơ đổi đời khiến Liên còn có cả can đảm để lại con mình cho rảnh thân đi tìm bến đỗ mới.

Thắng cay đắng ở lại nuôi con mặc cho người đời cười chê anh là kẻ bị vợ bỏ. Cho tới ngày hôm nay, gặp nhau sau nửa năm trời là người dưng, anh lại không thể đành lòng khi nhìn vợ cũ bị người ta đánh đập. Tất nhiên anh hiểu ngay cô đang phải trải qua điều gì. Gã đàn ông đó chỉ dùng lời ong bướm để dụ cô chứ không đời nào bỏ vợ lấy cô. Và rồi trận đòn ghen ghê sợ đó là khi bà vợ của ông ta phát hiện ra tất cả. Dám chắc người đàn ông hèn hạ đó cũng biết về vụ đánh ghen nhưng hắn ta đâu có gan để bảo vệ Liên.

Thắng đưa thêm chiếc khăn lạnh nhắc nhở: “Em chườm khăn lạnh vào mặt đi cho đỡ sưng. Em muốn ăn gì, để anh mua”. Bao nhiêu cảm xúc trong Liên lại òa ập về. Cô hối hận, cô đau xót và muốn có một cơ hội để làm lại. Nhìn cử chỉ hiền hậu của anh, chị tin rằng mình còn cơ hội nếu biết quay đầu.

Cánh cổng sắt có người bám chuông, con trai Liên chạy ra cổng và hân hoan khi nhận ra người quen. Một người phụ nữ bước vào, trên tay cầm chiếc cặp lồng. Ánh mắt, dáng người và gương mặt đều toát lên một vẻ đoan hậu.

- “Chào chị. Em là Xuân. Anh Thắng vừa điện thoại cho em nhờ em mua giúp cháo cho chị. Chị ăn đi rồi nghỉ cho đỡ mệt”.

Người phụ nữ đó không có biểu hiện gì của sự ghen tuông hay giận dữ. Trong đầu Liên cố nghĩ rằng đó chỉ là một người bạn thân, một người bà con của anh Thắng mà thôi:

- Cảm ơn em… em là…?

- Cô ấy là vợ sắp cưới của anh! – Thắng từ trong buồng đi ra giải thích cho câu hỏi của Liên.

Liên khẽ mỉm cười và nhỏ nhẹ nói: “Ra vậy, hai người đẹp đôi lắm”.

Cô cúi gằm mặt cố ăn hết bát cháo. Nó có vị mặn đắng.
20:46No comments

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Gửi tặng những người vợ!

Cuộc sống của họ giờ đây hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cuối cùng cô cũng hiểu ra, sự lựa lựa chọn của mình là sáng suốt. Bởi vì có những bí mật nếu biết được, có thể sẽ đem lại hạnh phúc, nhưng cũng có những bí mật, tốt hơn là cả đời không nên biết đến. Gửi tặng những người vợ!.....

Cuộc sống hôn nhân không hề đơn giản, vì thế người ta nên học cách làm cho nó bớt phức tạp đi, phải không? Năm đó, cô đã biết là anh phản bội mình. Anh có mối quan hệ bất chính với một nữ nhân viên trong phòng. Chính mắt cô nhìn thấy. Chiếc xe của anh dừng lại tại một góc phố xa lạ, rồi hai người họ bước ra tay trong tay.
gửi tặng những người vợ!


Lúc đó, cô đang cùng một người bạn ngồi uống cà phê ở quán đối diện. Trái tim cô, trong phút chốc như vỡ thành từng mảnh nhỏ, sắc nhọn và rướm máu. Bầu trời như chao đảo và mặt đất nứt toang. Anh từng nói rằng sẽ nắm tay cô đi suốt cuộc đời, nói rằng kiếp này chỉ yêu một mình cô thôi. Sao trong nháy mắt, cuộc tình của họ lại trở nên mong manh như thế?

Nhưng rốt cuộc thì cô lại không nỡ rời xa anh, cho dù biết anh ngoại tình. Thực sự cô không làm được điều đó. Cô nghĩ đến cuộc hôn nhân 5 năm của họ, còn có bọn trẻ, và cả thể diện của anh nữa. Tóm lại là cô cần cái gia đình này. Vậy thì hãy giả vờ như không biết đi. Sự lựa chọn của cô, thực chất là đang cố gắng lấp cho đầy vết thương lòng, không để nó mưng mủ. Rồi tất cả sẽ lại như cũ, chỉ khác là cô sẽ phải cố gắng sống nhẫn nại một chút.

Một năm qua đi, anh chia tay với người con gái kia. Điều này cô có thể nhận ra từ mọi biểu hiện của anh. Bởi vì anh lại yêu cô như trước kia, để ý quan tâm đến cô và ghen bất kỳ khi nào thấy cô nói nhiều về một ai đó. Cô chẳng bao giờ nghĩ rằng, chuyện anh bồ bịch, lại một sớm một chiều như thế, đến thật bất ngờ và đi cũng thật nhanh. Anh vẫn như trước kia, chăm sóc cho cô thật tốt. Biết cô sợ lạnh, anh mua đôi găng tay giữ nhiệt cho cô. Biết cô thích ăn cay, anh hay dẫn cô đến các quán ăn Tứ Xuyên. Biết cô hay sưu tập nước hoa, mỗi lần ra nước ngoài công tác, anh lại nhớ mua cho cô một lọ.

Lại đột ngột một ngày kia, cô nhận được một cuộc điện thoại. Đó là của một cô gái gọi đến. “Tôi có một thứ muốn gửi cho chị, mong rằng chị xem nó”. Cột sống cô chợt gai lạnh. “Tôi không quen biết cô, cô muốn gửi gì cho tôi?” – “Một năm trước, tôi và chồng chị có quan hệ với nhau, anh ấy đã viết cho tôi rất nhiều bức thư tình và cả những bức ảnh chụp chung của chúng tôi mỗi lần đi du lịch, còn những bộ đồ ngủ rất gợi cảm anh ấy mua cho tôi. Tôi nghĩ gửi cho chị xem những thứ này là thích hợp nhất”.

Trong khoảnh khắc, cô đờ đẫn, giống như đang bị một vật gì nhọn hoắt cắm vào vết thương cũ khiến nó rỉ máu. Nhưng cô biết mình không thể nhận, không thể xem, nếu không sẽ vĩnh viễn để lại vết sẹo này mà không bao giờ lành trở lại. Chi bằng cứ giả vờ như không biết thế này, rồi sau đó cứ tiếp tục sống, rồi cũng sẽ có một ngày, thời gian xoá nhoà và mang đi tất cả.

“Chị nên xem những thứ này. Đó là nhật ký tình yêu của hai chúng tôi”. Giọng của người phụ nữ lạ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Không cần đâu. Bởi vì anh ấy giờ đây đã quay trở lại. Điều này ít ra cũng chứng tỏ rằng cô không giữ được anh ấy. Trong trái tim anh ấy, thì vị trí của tôi phải hơn cô chứ”. Cô nói với giọng thật bình tĩnh rồi cúp máy. Mồ hôi thấm ướt vầng trán.

Là một người phụ nữ, làm sao cô lại không tò mò muốn nhìn xem chồng mình viết thư tình cho người khác như thế nào, muốn biết anh ta hấp dẫn những cô gái khác thế nào? Nhưng quả thật cô không thể xem. Tất cả đã là quá khứ, vậy thì hãy để cho quá khứ ra đi. Đó chẳng qua chỉ là một bí mật khiến cho người ta đau lòng. Cách tốt nhất là hãy giả bộ như không biết.

Nhưng thật không ngờ, gói bưu phẩm đó vẫn được gửi đến. Cô chẳng còn cách nào khác phải đi nhận về. Cô để nó ở ban công, nhiều lúc không kìm chế được sự tò mò muốn xem bên trong có những thứ gì. Nhưng cô cũng biết, mở ra rồi, vết thương lòng sẽ lại nhói đau. Và rồi hôn nhân của cô sẽ lại rạn nứt và tan dần trong cãi vã và hận thù. Vậy là cô vẫn để nguyên gói bưu phẩm được gói cẩn thận trong một chiếc hộp đặt ngoài ban công.

Vài năm qua đi, khi họ chuyển nhà. Anh bất chợt hỏi cô, đây là cái gì? Một gói bưu phẩm. Tại sao em không mở ra xem? Lúc đó, cô chậm rãi kể lại cho anh những gì đã xảy ra. Anh nhìn cô cảm động. Chưa bao giờ anh để ý thấy cô đẹp đến thế. Một trái tim và một tâm hồn bao dung. Cô vứt gói bưu phẩm vào túi rác, đoạn lấy tay quẹt mồ hôi trên trán.

Anh chợt nhận ra vợ mình đáng yêu biết bao, khẽ kéo cô ôm vào lòng, thì thầm vào tai cô “Vợ yêu của anh! Anh cảm ơn em!”.
22:42No comments

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Chiếc giày phải

Không ầm ĩ và ồn ào khi biết chồng ngoại tình. Nhưng chị đã làm anh nhận ra giá trị của gia đình và những gì chị dành cho anh! Chiếc giày phải chị để bên cổng nhà người tình của anh đã khiến anh ân hận rất nhiều khi biết chị đang đau khổ nhường nào....

Chiếc giày phải


18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: “sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng”. Linh tính cho chị biết đó là… nhà nàng chứ không phải nhà hàng.

20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào. Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà, giúp các con ôn bài.

Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc bị vò rối bù và ra về. Nàng ra mở cửa cho sếp trong bộ váy áo ngủ mỏng tanh đầy quyến rũ và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt.

“Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày chân phải rất đẹp”.

“Thôi, em vào ngủ đi. Cho dù đẹp nhưng một chiếc giày thì cũng chẳng làm được việc gì”.

Trên đường về nhà, sếp cứ nghĩ vẩn vơ về chiếc giày đó, nó là của ai? Và vì sao nó được treo ở đó? Sếp đánh ô tô vào gara, mở cổng rất khẽ. Có một chiếc giày chân trái của phụ nữ đặt ngay ngắn trên bậc cửa. Sếp đứng như trời trồng trước chiếc giày đó chừng 2 phút. Sau đó sếp vào phòng ngủ riêng, vì sếp không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc. Nhưng sếp trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng… Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất.

Nhưng sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Bát phở gầu bò thơm ngào ngạt vẫn được để ngay ngắn trên bàn cùng với mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay trời u ám nên anh phải mặc bộ vét màu sáng, thắt cà vạt màu sáng. Em đã là kỹ, treo trong tủ”.

Sếp gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày chân phải kia là của vợ anh. Đừng vứt đi nhé”. Giọng nàng đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về”.

Nhiều ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ sếp vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc sếp về sự lẻ loi và tội lỗi của một người. Rồi một buổi chiều, sếp lấy hết can đảm, lôi chiếc giày bên phải trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày chân trái của vợ. Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày chân phải của em!” Sếp cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em – nghìn lần xin lỗi!”.
02:25No comments

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

Giọt nước mắt của bố

Nó đã cố gắng hi sinh giấc mơ đại học của mình, cố giấu nước mắt mất đi mơ ước bao lâu nay để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, sự hi sinh âm thầm của nó chẳng ai biết đến khi bố nó phát hiện tờ giấy báo điểm đậu đại học của nó! Bố đã khóc khi không kiềm chế được cảm xúc - giọt nước mắt thương nó biết bao!

Giọt nước mắt của bố


Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng.

***

Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.

Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.

Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.

- Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.

Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:

- Con hết buồn rồi, bố đừng lo.
Đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…

Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.

- Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.

Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:

- Cũng được con ạ.

Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn. Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:

- Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.

Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:

- Tại sao con lại nói dối bố?

Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:

- Con… xin lỗi bố… nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Đợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.

Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước.
21:05No comments

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Giọt nước mắt chực chờ

Những giọt nước mắt vẫn luôn chực chờ và ẩn nấp trong tim người đàn ông ấy khi xa gia đình dù đã ba mươi tuổi rồi. Từ sâu trong trái tim mỗi con người đều có một niềm khao khát hướng về quê hương và gia đình, nơi đã chon dấu biết bao kỷ niệm tuổi thơ bên gia đình và người thân!

Giọt nước mắt chực chờ


3 năm rồi anh mới được ăn tết với mẹ, ba mươi tuổi rồi chứ ít ỏi gì. Những ngày đầu lập nghiệp, khó khăn, công việc, thành thử tết anh không về được. Chỉ tranh thủ dịp hè hay kỳ nghỉ. Vậy mà về tết, rồi ra đi vẫn cho anh những cảm giác bồi hồi, cực cùng khó chịu.

Những giọt nước mắt vẫn chực chờ ẩn nấp trong một người đàn ông như anh (anh được mọi người đánh giá là khó tính và cục cằn).
Bữa cơm chia tay với mẹ và gia đình, anh phải uống thật nhiều rượu để trôi bớt nỗi buồn và tránh nhìn vào ánh mắt của mẹ. Mẹ xới cơm cho anh, mẹ bảo “ăn nhiều đi một chút, không lên xe lại đói, con đi cả 2 ngày trời chứ ít gì, ăn đi, rồi mẹ gói thêm một ít lên xe, mẹ luộc cho anh mấy quả trứng nhé..”.

Anh cười, “mẹ ơi, mẹ, con có nghèo đâu, bây giờ người ta phục vụ ăn uống tận nơi, mẹ đừng khổ thế, con không mang đâu”. Mẹ nặng tai, anh phải nói lớn, giọng anh cứng rắn(mà thực ra là cố cứng rắn).
Mẹ không nói gì, hình như mẹ biết thế rồi, nhưng mẹ vẫn nói, như một lời an ủi, vì mẹ yêu thương anh hết mực, và cố để ngăn những dòng nước mắt sắp lăn chảy.

“Con có phải ra trận đâu mẹ, mai mốt con lại về, có gì đâu, hey”. Anh uống hết chén rượu với bạn rồi nói oang oang như thế, như thể nỗi buồn chia ly chẳng liên quan gì tới anh. Mẹ lọm khọm đứng dậy dọn mâm bát. Dáng mẹ còng bưng mâm khuất ngoài sân, anh nhìn theo, muốn chạy ra lắm mà chân không vững.

Nửa đêm, anh không ngủ được lên face đăng status “thân xác đàn ông vẫn không buộc chặt được những yếu mềm. Mai lại xa…chỉ muốn khóc…”. Anh thấy Sài Gòn đô hội quyến rũ sao trở nên độc ác với anh quá, xa xôi với anh quá, lúc này.

Không ngờ em anh cũng vô phây búc lúc nửa đêm, sáng ra anh xuống bếp rửa mặt đã thấy mẹ vừa đun cơm vừa khóc. Anh hỏi “mẹ sao vậy, con nói rồi mà..”, em trai chạy lại đưa cái điện thoại có dòng status của anh ra trước mặt “là cái này đấy…”, rồi nó bỏ đi. Anh quát “mày thì chỉ được cái lẻo mép, tao đập điện thoại bây giờ”.
Anh đâu có biết mẹ đã khóc từ lâu, từ những tháng ngày gia đình vắng anh. Phụ nữ thì yếu mềm, mà thực ra cuộc đời này ai cũng yếu mềm, khi sống bằng hết những thương yêu mà mình có. Rồi khi em trai anh đọc status cho mẹ nghe, thì chỉ như một giọt nước tràn ly mà thôi.

Mẹ dọn bữa sáng ra thì nhà xe điện tới. “Sao sớm thế không biết”, anh lẩm bẩm, chưa kịp ăn đã vội vàng xách túi ra xe, mẹ bảo để gói cho anh, anh bảo không cần. Anh nhảy lên xe máy, bảo thằng em chở ra lộ. Được 5 phút thấy xe máy đổ xịch trước sân, anh quên mất cái áo mà cô người yêu tặng mới mặc được mấy ngày tết. Nhớ là mình bỏ trên giường, anh xộc vào phòng ngủ.

Anh khụy lại, trước mặt là mẹ, mẹ đang ngồi trên giường anh, đang ôm áo anh vào lòng, mẹ đang khóc, đang vỗ về chiếc áo, như vỗ về một đứa con thơ, như ôm xiết lấy gì yêu thương lắm, những tháng năm tuổi thơ anh lớn lên trong vòng tay ấy, rồi mẹ chậm rãi lấy tay quẹt những dòng nước mắt đang lăng chảy trên gò má nhăn nheo. Anh không chịu nổi nữa rồi, mẹ ngồi quay lưng nên không hề biết có anh.

“Mẹ…mẹ ơi”, anh kêu lên, “con thật tệ phải không, từng này tuổi rồi, có việc ở bên mẹ thôi mà con cũng không làm được, mẹ…”. Anh khóc huhu. Anh khóc như một đứa trẻ, anh chạy lại sà vào lòng mẹ.
Bà nhìn thấy anh, lúc đầu có hơi thản thốt, dấu chiếc áo ra sau lưng, nhưng rồi lại thôi. Bà quẹt vội nước mắt, xoa đầu anh bảo, “tại mẹ, tại mẹ, thế anh chưa đi nữa cơ à…”.

Ngoài sân, thằng em vừa nổ máy vừa kêu, “anh, nhanh lên, trễ xe bây giờ”

Anh mặc kệ, mặc kệ tất cả….
04:49No comments

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Những câu danh ngôn hay về tình mẹ

Mẹ! Người vun đắp và đem lại hạnh phúc cho mái ấm nhỏ, hạnh phúc mẹ mang đến cho con là sự hi sinh thấm lặng và biết bao khó khăn mẹ đã trải qua! Những câu danh ngôn hay về tình mẹ xúc động sẽ truyền tải đến cho các bạn ý nghĩa cuộc sống khi có mẹ bên cạnh! Hãy trân trọng!

Những câu danh ngôn hay về tình mẹ


1/ Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ.Florian

2/ Trên môi và trong trái tim em bé: “mẹ chính là tên của thượng đế”Thackeray

3/ Trái tim người mẹ là trường học của đứa con. W. Bacher

4/ Tương lai của con là công trình của mẹ. Napoleon I

5/ Bàn tay đong đưa vành nôi là bàn tay thống trị toàn cầu. W.R.Wllce

6/ Ôi ! tình mẹ , mối tình ko ai quên được. V.Hugo

7/ Lòng mẹ là vực sâu mà dưới đáy luôn có sự khoan dung. Balze.

8/ Không có bà mẹ thì tổ ấm là cái gì? A.Hawthorne

9/ Có vợ là có lời khuyên chí lý , có mẹ vợ là được tiếp đón ân cần nhưng không có gì hơn 1 người mẹ hiền. L.Tolstoi

10/ Sự âu yếm của mẹ , 1 cuộc dạo chơi thú vị , những giờ phút say sưa nghe kể chuyện vui tươi , những điều ấy tác động đến cả 1 đời người . M.Barries

11/ Vũ trụ có nhiều kỳ quan , nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ. Bernard Shaw

12/ Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền. Lamartime

13/ Người mẹ đánh đòn sửa phạt con nhưng chẳng mấy chốc bao con bằng những nụ hôn. Ngạn ngữ Armenia

14/ Tình thương của người mẹ không bị già nua khi năm tháng trôi qua. Tục ngữ Đức

15/ Trái tim người mẹ là kiệt tác của thượng đế. Gretry

16/ Khi tôi ngã ai chạy đến nâng lên, rồi vỗ về bằng câu chuyện thần tiên, hay hôn lên chỗ đau hầu xoa dịu ?. Mẹ tôi Anne Taylor

17/ Lòng người mẹ là vực thẳm mà đáy được trải bằng lòng khoan dung hiền dịu. Honore de balzac

18/ Không ai có được một cái nhìn thấu như người mẹ. Giữa người mẹ và đứa con dường như có một sợi dây bí mật vô hình mà nhờ đó mỗi một sự xao động trong tâm hồn đứa trẻ đều được người mẹ cảm nhận như một nỗi đau trong tim mình và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người mẹ cũng thấy đó như là một niềm vui của đời mình. Honore de Balzac

19/ Có một điều đáng lưu tâm là phần lớn các thiên tài đều có những người mẹ tuyệt vời và những gì mà họ tiếp thu được từ người mẹ thì nhiều hơn rất nhiều là từ người cha Bok henri Thomas

20/ Mẹ, người tuyệt diệu nhất của mỗi con người trên thế gian này có được.

Những câu danh ngôn hay về tình mẹ

21/ Trên đời này, hầu hết những gì là đẹp đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ. Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ; nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có MỘT bà mẹ! Kate Douglas Wiggin (1856-1923), Auteur et éducateur américain

22/ Nghề đẹp nhất, quan trọng nhất trong tất cả mọi nghề, là làm mẹ. Đó là nghề đòi hỏi nhiều tri thức nhất trong lãnh vực khoa học nhân bản. Elizabeth Cady Stanton (1815-1902), Politicienne américaine à l’origine du droit de vote des femmes

23/ Theo kinh nghiệm và nhận xét của tôi, nếu một gia đình còn bền chặt được qua thử thách, thì chín phần mười là nhờ ở người mẹ

24/ Chúa không thể ở khắp mọi nơi, nên Ngài sinh ra người mẹ. Proverbe yiddish

25/ Tôi đã mở mắt ra, tôi đã say mê nhìn mặt mẹ tôi… Tôi bắt đầu cuộc sống như vậy. George Eliot (1819-1880), Romancier britannique
23:19No comments

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Hạnh phúc của bố

Hạnh phúc được làm một ông bố là ao ước của biết bao người, và sau 3 năm mong ngóng cuối cùng hắn cũng được làm cha, niềm vui và hạnh phúc trào dâng, nhìn hắn mà mọi người thấy niềm vui cũng như lan tỏa quanh mọi người, thật hạnh phúc khi gia đình có thêm tiếng cười, có thêm thành viên vun đắp cho tổ ấm!

Hạnh phúc của bố


Đang làm việc, nhận được điện thoại của vợ. Đầu dây bên kia giọng thẽ thọt: "Anh ơi, sắp làm bố rồi nhé…!". Mất hai giây định thần, gã rú lên, chạy vòng quanh văn phòng rồi bế bổng cả sếp lên định công kênh… Gã nhẹ nhàng đặt sếp xuống, ngượng ngùng giải thích: "Mất 3 năm em mới tự giúp mình, giúp vợ và được lên chức". Sếp khó tính lừ mắt nhưng cũng không quên chìa tay ra: "Chúc mừng cậu! Giờ thì chuẩn bị vắt chân lên cổ đi là vừa!". Gã "dạ" một tiếng thật to rồi chạy biến khỏi tầm mắt của sếp để tận hưởng cái tin tuyệt nhất trong đời.

Từ khi biết tin vợ mang bầu, gã háo hức, phấn khích lắm. Điện thoại của gã nóng ran vì bận… gọi điện, nhắn tin thông báo cho bố mẹ, anh em, họ hàng, bạn bè. Cả ngày gã ngoác miệng cười như một tên khùng, không tài nào tập trung được vào công việc. Gã chỉ muốn nhanh nhanh hết giờ làm để lao về, úp tai vào bụng vợ mà lắng nghe điều gì đó từ thiên thần của mình.

Về nhà. Gã thấy vợ đang lúi húi bày biện bàn ăn. Gã nhìn vợ chăm chăm. Vợ gã thật đẹp. Hình như chưa bao giờ gã thấy vợ đẹp thế. Mâm cơm đã được vợ gã sắp sẵn, linh đình hơn mọi khi thế nhưng gã nhất quyết xông vào bếp nấu thêm vài món vợ thích nhất. Gã muốn thưởng cho vợ vĩ đại của mình. Cơm nước xong xuôi, gã kéo vợ vào phòng, ấn nhẹ vợ ngồi xuống giường, bật tivi lên và ra hiệu cho vợ "ngồi im ở đấy". Gã nháy mắt với vợ rồi huýt sáo ra ngoài dọn dẹp, rửa bát. Từ nay, vợ sẽ không được "đồng hành" với gã bên bồn rửa bát như mọi khi nữa.

Xong xuôi, gã chạy như bay vào phòng, rón rén đi lại phía vợ, mắt láo liên hết nhìn vợ lại nhìn xuống cái bụng đang "đựng" thiên thần của gã. Cuối cùng, gã áp tai vào bụng vợ. Tĩnh lặng như tờ, gã thốt lên: "Ơ, sao không thấy gì nhỉ! Bấy bì của bố, bấy bì… bấy bì…". Nghe giọng điệu của gã gọi em bé, vợ gã cười như nắc nẻ, cốc yêu vào đầu chồng: "Bấy bì mới bằng hạt vừng thôi ông tướng ạ". Gã thoáng ngơ ngác rồi lại úp tai vào bụng vợ, miệng lại huyên thuyên: "Hạt vừng của bố à! Em lớn nhanh rồi ra với bố nhé! Bố sẽ mua kẹo cho em này, mua xếp hình, mua thú nhún, mua đu quay… cho em này. Bố mua cho em cả thế giới!"…

Ba năm mới có tin vui. Ba năm phải nén tiếng thở dài. Giờ đây, nhìn điệu bộ mừng vui như trẻ con của gã, vợ gã hạnh phúc lắm. Trìu mến nhìn chồng, vợ gã nhẹ nhàng nói: "Hạt vừng sẽ lớn nhanh và khỏe mạnh ra chào bố. Bố chờ Hạt vừng 245 ngày nữa nhé!". Nghe vợ nhắc đến con số 245 ngày gã bần thần nhẩm tính: "Vậy là bố còn hơn 8 tháng để bỏ lợn rồi" và vươn vai đứng dậy. Gã nhắc vợ đi ngủ sớm còn bản thân tự giác thu dọn mấy hộp café, vứt luôn mấy gói thuốc lá vào thùng rác… Đó là những thứ trước đây, vợ luôn cằn cặt nhắc nhở gã từ bỏ. Giờ không cần nhắc, gã cũng bỏ và nhất định là bỏ luôn.

Nửa đêm nửa hôm, đang ngủ, gã vùng dậy, bật máy tính, hí hoáy tra google rồi bụm miệng cười khúc khích. Sáng ra, vợ thấy gã gục đầu bên bàn phím, xung quanh là những tờ giấy A4 vẽ đủ các hình thù từ nhỏ như hạt vừng, hạt đậu, quả nho… đến lớn như quả dưa hấu. Đọc chú thích của những hình thù đó, vợ gã mới biết đó là những phác thảo mà gã tưởng tượng về đứa con của mình qua từng tuần tuổi. Bên cạnh là chi tiết những gì vợ cần ăn, cần kiêng, chú ý đến sức khỏe, tâm lý của vợ thế nào, nói chuyện với thai nhi ra sao… Sau tất cả những điều đó, gã note lại một dòng chữ to đùng: Cắt nhậu nhẹt, thuốc lá, bia rượu, tụ tập bạn bè. Tất cả vì hạt vừng và vì vợ vĩ đại!

Trông gã ngủ ngon lành với niềm hạnh phúc được làm cha của mình, vợ gã không kìm được nước mắt. Vợ gã biết, cũng giống như tâm trạng của mình, đối với chồng, việc trở thành bố là điều tuyệt vời nhất. Nó sẽ thay đổi cuộc đời – cuộc sống – thói quen của cả hai. Vì giờ đây hai vợ chồng đã trở thành bố mẹ. Trước khi đi ra phòng bếp chuẩn bị đồ ăn sáng, vợ gã đắp cái chăn mỏng lên người chồng và thủ thỉ: "Vợ chồng mình thật ăn ý để chúng ta có một gia đình hạnh phúc nhé!".
04:41No comments

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Thư gửi mẹ!

Thư gửi mẹ!

Mẹ! con đã muốn nói nhiều điều với mẹ! Rằng con thương mẹ nhiều lắm, thương mẹ sóm hôm vất vả vì chúng con, thương mẹ đã chịu đựng và hi sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng con lại không thể nói thành lời nhưng con mong mẹ hiểu rằng:" Cha mẹ là người con yêu nhất trên đời này" Con thương cha mẹ nhiều lắm!


Thư gửi mẹ!


Mẹ kính yêu..!

Giờ này mẹ đã ngủ….

Con viết cho mẹ khi con đang say. Hôm nay con uống 2 cốc bia mẹ ạ. Con say. Con khóc.

Ngày 20/10 là gì hả mẹ? Với mẹ chỉ giản đơn là 1 ngày bình thường thôi nhỉ.

Con khóc. Và con nghĩ về mẹ. Từ khi con hiểu được 20/10 là gì? Con đã làm được những gì cho mẹ.

Ngày cấp 1 con xin mẹ 2.000 đồng để đóng tiền mua hoa cho cô giáo chủ nhiệm. Đi học về thấy mẹ đang bán những tạ than đen nhẻm, cái cân phải luồn đòn gánh vào vì chưa có cân bàn… vai phải mẹ thường đau mỗi tối.

Ngày cấp 2 con xin mẹ 10.000 đồng để góp tiền mua hoa cho cô, còn mua thiếp hí hoáy cả đêm tô vẽ, tặng những người bạn con yêu thương. Mẹ nằm trên giường vắt tay lên trán: “Tháng này bố mày chắc không được nghỉ phép”…

Ngày cấp 3 con xin mẹ 50.000 đồng, để cùng các bạn trong lớp cắm trại và liên hoan tới tối muộn mới về. Mẹ đã lau sạch sẽ nhà cửa, mâm cơm tối vẫn còn để gọn gàng thức ăn cho riêng con. 2 thằng em chành chọe nhau mệt rồi lại ôm nhau ngủ…

Đại học. Con là cán bộ lớp, con chúc mừng nhiều người lắm, bạn bè, cô giáo, những cô bác con quen…những ngôn từ dí dỏm và đặc biệt dành riêng từng người. Mẹ điện thoại lên và nói những điều như ngày nào cũng điện để nói: ” Đi ngủ nhớ mắc màn, tối nhớ cài cửa thật kỹ, ngủ sớm đi”.

Nhưng…mẹ biết không, con luôn nghĩ tới mẹ đầu tiên. Con luôn thế. Ngày bé, có lần con làm tặng mẹ bài thơ nhưng không dám đưa, có lần mua hoa tặng mẹ rồi lại đưa cho đứa bạn về… cắm. Có lẽ do mình ở quê mẹ nhỉ? Ở quê những bà mẹ đầu tắt mặt tối, chẳng chồng con nào tổ chức ngày của mẹ.

Thư gửi mẹ!

Con lên thành phố

Con gặp những người đàn bà ngang tuổi mẹ. Họ mặc váy và đi dép cao. Họ bước những bước đi uốn dẻo nhẹ nhàng lịch lãm, không vội vã, tất bật như mẹ. 8h tối họ trang điểm và đi cafe, mẹ cơm nước, giặt giũ và mắc màn cho chúng con ngủ.

Con gặp những người đàn bà ngang tuổi mẹ. Họ nói về mooda, về khiêu vũ, về những chuyến công tác đi mệt lử nhưng biết nơi này, nơi kia, biết món này món kia. Còn mẹ của con, khi con điện thoải về hỏi: Mẹ ơi con ghẹ là con gì mẹ nhỉ? có người nói với con là con ghẹ ăn ngon. Mẹ trả lời: “Mẹ cũng không rõ lắm, hình như nó giống con hến, con ngao”…Và khi con được biết về con ghẹ. Con khóc.

Rớt nước mắt với lá thư gửi người mẹ ở quê
Rớt nước mắt với lá thư gửi người mẹ ở quê
Con gặp những người đàn bà ngang tuổi mẹ. Chồng họ chở đi siêu thị mỗi tuần, và đi mua cho những bộ quần áo đẹp. Vậy mà những lúc chán chồng, họ đi ra phố phường với đám bạn, và vào vũ trường, vào cafe. Còn mẹ, mẹ khóc mỗi khi bố làm mẹ buồn. Và mẹ nói với chúng con: “Chỉ mẹ được nói bố, chúng mày là con dù bố mẹ có sai đến thế nào cũng không có quyền nói…”.

Mẹ của con. Lúc này con nhớ về tuổi thơ con. Quãng đời con trải qua bên mẹ. Chúng con luôn có mẹ ở bên. Và bố cũng thế, bố gọi điện thoại mỗi ngày mẹ nhỉ, và bố gặp lần lượt từ mẹ tới 3 đứa con… Bố mỗi tháng về 1 lần. Chúng con lớn lên, đứa nào cũng sáng sủa khôn ngoan, ai cũng khen mẹ thật giỏi, bố thật may vì có mẹ… Bố con cũng là một người đàn ông tuyệt vời phải không mẹ. Dẫu đôi lúc bố làm mẹ buồn, nhưng con người có ai hoàn hảo đâu? Con cũng thấy xấu hổ lắm, khi con, khi em con, chẳng ngoan như những gì mẹ đã chờ mong.

Mẹ! Mẹ ngủ đi, đừng thức nữa, sao giấc ngủ mẹ chẳng sâu thế. Sao sau 1 đêm mắt mẹ càng quầng? Sao mẹ hay ốm đau?

Mẹ! Con yêu mẹ. Con yêu mẹ. Và con sẽ sống thật tốt như những gì bà ngoại đã dạy mẹ để mẹ dạy con. “Sống không quỵ lụy ai, không hài lòng và không giả dối”.

Con đã lớn khôn, con đã trưởng thành, nhưng những tối rúc đầu vào nách mẹ mà ngủ vùi, tới sáng vẫn dang chân tay trên giường ngon giấc…còn mẹ đã nấu xong bữa sáng. Con bỗng thấy mình như một công chúa nhỏ, thấy con là người hạnh phúc nhất thế gian, vì tất cả những gì bố mẹ dành cho chị em con, là những điều con không mong gì hơn thế nữa.

Đêm nay con chúc mẹ ngủ ngon, và bố ở nơi xa sẽ luôn mơ về mẹ!
23:21No comments

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Xin lỗi! Anh đã yêu người khác rồi

Có những khi cuộc đời có nhiều cám dỗ làm người đàn ông quên đi hạnh phúc bên gia đình mà mải chạy theo những điều mới lạ bên ngoài. Nhưng rồi cũng chỉ một thời gian ngắn họ hiểu ra đâu là giá trị đích thực. Đừng để mọi thứ đi quá xa làm ta ân hận khi quá muộn. Cùng chia sẻ câu chuyện dưới đây để cảm nhận rõ hơn
                                                                        ***




Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó... hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.
Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:
"Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em!".
"Từ bao giờ vậy?" – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.
"Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình".
Có lẽ ý thức được mình đang tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. "Anh yêu cô ta bao nhiêu?"
"Rất yêu, mười phần yêu!"
"Vậy cô ta có yêu anh không?"
"Yêu!".

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện.
Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì?
Tôi thở một hơi thật dài: "Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!".
Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi, thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt.
"Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa?"
Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.
***
Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi.

Hãy trân trọng hạnh phúc đang có!
Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy... Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán "mác" tình cũ.
"Cô ấy rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo... chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm..." - Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà.
Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.
"Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đạp nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế" - Anh vừa vười vừa nói trong hơi rượu.
Tôi ngắt lời anh:
"Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh... Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!"
Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả.

Tôi lại cười: "Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi"


"Em say rồi!" - Anh nghiêm giọng nói với tôi.
"Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần..." - Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng...
Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Tôi chấm dút mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên vợ của mình. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo...
06:44No comments