Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Mẹ ơi cho tiền con đóng học phí...!


21:00No comments

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Một con đĩ hết thời

Cuộc đời tôi chẳng tốt đẹp gì khi gắn với nghề gái bao, nhưng với tôi đó vẫn là cái nghề. Nhưng rồi tôi cũng suy nghĩ làm lại cuộc đời khi hết thời, mở một quán nước xin một đứa trẻ về nuôi. Nhưng hình ảnh một gái bao làm sao xóa hết trong ký ức được....


Một con đĩ hết thời


Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao. Tôi cũng không phải loại tầm thường, có nhiều gã đàn ông sẵn sàng rải tiền ra cho tôi. Nhưng tôi cũng kiêu lắm chứ, cứ vênh mặt lên như thể mình là tiểu thư đài các.

Tôi không biết mặt mẹ tôi. Nghe người làng kể lại, bà vứt bỏ tôi khi tôi còn đỏ hỏn để đi theo một người đàn ông giàu có. Điều duy nhất tôi cám ơn người đàn bà ấy là nhan sắc bà ta để lại cho tôi. Nếu không có nó, một đứa con gái thất học, nghèo đói như tôi, thậm chí còn không có được một cái nghề. Bây giờ thì tôi có.
Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền bạc. Khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, tiền tiêu không tiếc tay, nhiều lúc tôi nghĩ mình thật sự là một công chúa. Chỉ có lúc ở trên giường, tôi mới chợt nhận ra thân phận của mình.

Một người là công tử con nhà giàu. Tôi cũng chẳng nhớ chính xác tuổi của cậu ta, mà điều đó cũng chẳng quan trọng. Cậu ta còn rất trẻ, con của một quan chức cấp cao. Những kẻ lắm tiền thường thiếu thốn tình cảm. Còn tôi lại thiếu tiền và thừa thãi tình cảm. Một mối quan hệ hai bên cùng có lợi.

Người thứ hai là một lão già với một bà vợ sồ sề. Cũng theo nguyên tắc kẻ thừa ban phát cho kẻ thiếu, tôi làm bồ nhí của lão.

Một ngày, tôi phát hiện ra mình đã có thai. Tôi gọi đây là tai nạn nghề nghiệp. Rất đơn giản, tôi sẽ lặng lẽ phá bỏ nó đi, như những lần trước. Nhưng một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi.

Tôi muốn có danh phận!

Tôi có thể dựa vào đứa bé trong bụng để kiếm cho mình một danh phận chứ!

Nhưng với ai?

Đứa bé là con của ai?

- Em có thai rồi!

Tôi nói với cả hai người...

Người thứ nhất..."Ơ, sao lại thế được? Em phá nó đi"

Người thứ hai..."Sao? Thiếu tiền à?" Và vứt vào mặt tôi một nắm tiền.

- Em muốn anh cưới em!

Hai người. Trợn mắt lên nhìn tôi. Họ không nói gì thêm nữa.

Họ biến mất.

Hai khách hàng, sau khi có thứ mình cần, đã ra đi. Chỉ đơn giản như thế thôi.

Một con đĩ hết thời

***
Bốn năm sau.

Tôi đã qua tuổi nhan sắc lộng lẫy từ lâu.

Tôi sống yên ổn ở một làng quê ngoại thành. Bán hàng tạp hoá cũng tạm đủ cho cuộc sống cho hai mẹ con tôi. Một vài người hỏi cưới tôi, nhưng tôi không dám nhận lời bởi mặc cảm với nghề nghiệp trước kia của mình.

Một người đàn bà bỗng dưng xuất hiện. Một người giàu có, nhưng mang một gương mặt nặng nề. Bà ta là mẹ của cậu công tử tôi cặp bốn năm trước. Định chửi bới tôi chắc, gái bao như tôi mà cũng được người ta tìm đến tận đây để chửi cơ đấy. Bà ta nhìn thằng con trai ba tuổi của tôi với một ánh mắt kì lạ. Rồi chợt oà khóc...

Cậu ta đã ra đi sau một đêm đua xe. Cái giá phải trả cho những ngày ăn chơi trác táng, hình như quá đắt với cậu ấy. Đứa con trai độc nhất bỏ lại bố mẹ với một đống tiền mà không biết để dành cho ai.

- Tôi muốn nuôi thằng bé, tôi có thể cho cô bao nhiêu tiền cũng được!

Bà ta muốn đứa con của tôi, muốn nuôi nó thay thế đứa con hư hỏng của bà.

- Nó không phải là con anh ta!

Một người đàn bà khác cũng tới tìm tôi. Tôi biết đó là ai. Đó là mụ vợ của lão già, đã mấy lần đánh ghen với tôi. Nhìn thấy bà ta, tôi ôm chặt thằng bé con, sợ bà ta nhìn thấy nó lại lên cơn rồ dại. Tôi xua nó ra ngoài chơi với bạn. Trong nhà chỉ còn lại hai người đàn bà. Bà ta nói bằng giọng quả quyết

- Đứa bé phải về sống với tôi! Tiền không phải là vấn đề!

Mụ đàn bà khốn khổ, sao phải đến cầu xin một người như tôi. Mụ ta, một người đàn bà không thể làm mẹ, sẵn sàng nuôi đứa con của chồng với người khác.

- Nó không phải là con anh ta!

Bằng cách nào đó, hai người đàn bà ấy tìm gặp nhau. Có thể họ đã tranh giành nhau đứa trẻ, thậm chí đánh nhau. Chắc không phải , hai người sang trọng như vậy chắc sẽ không làm thế. Tiền đều là vũ khí mạnh nhất của cả hai người, vì thế họ không thể dùng nó để đánh bại đối phương. Họ hợp nhau chống lại tôi. Họ không tin lời tôi nói. Họ sẽ cướp quyền làm mẹ của tôi.

Một người đã từng làm nghề nhơ bẩn, lại không có nhiều tiền để nuôi dưỡng thằng bé, sẽ bị cướp quyền làm mẹ một cách dễ dàng lắm. Cuộc chiến giữa tôi và hai người đàn bà, mà nếu xảy ra, tôi chắc chắn sẽ là người thua cuộc. Họ có tiền, rất nhiều tiền.

Còn cuộc chiến giữa bọn họ... Đứa bé sẽ được xét nghiệm ADN.

Ngày có kết quả.

Hai người đàn bà, hồi hộp chờ đợi.

Thằng bé không phải là con của ai trong hai người.

Thở dài, họ nhìn nhau tỏ vẻ thông cảm.

"Hoá ra nó nói thật"

"Tôi quên mất nó là một con đĩ"

Một con đĩ. Đó đúng là cái nghề của tôi.

Ngày đó, sau khi hai người đàn ông đều bỏ chạy, tôi đã đi phá thai. Điều đó cần thiết để tôi tiếp tục công việc của mình. Suốt mấy tháng, tôi không tìm được ông khách nào. Lúc đấy tôi nhận ra mình đã hết thời.

Một con đĩ hết thời...

Tôi bán những bộ quần áo đắt tiền được một số vốn nho nhỏ, về một làng quê để sinh sống quãng đời còn lại. Tạm biệt thành phố hoa lệ, với những toan tính, những lo lắng... Tôi lê bước trên ga tàu, trên tay cầm tờ giấy kết luận của bác sĩ : "Không có khả năng sinh sản"

Tôi quay về làng trẻ mồ côi, nơi tôi sống ngày xưa. Đám trẻ đang chơi đùa trong căn phòng bé tí tẹo. Một thằng bé có đôi mắt trong vắt, nó nhìn tôi không rời. Một cảm giác mãnh liệt thôi thúc tôi rằng đó là đứa bé dành cho mình. Tôi nhận nuôi thằng bé. Người quản lý làng trẻ kể, một phụ nữ trẻ măng đã để lại thằng bé ở đây vào một đêm mưa gió... Một cô gái đáng thương...

Bàn tay bé tí xíu nắm chặt tay tôi.

- Mẹ ơi, sao con không có bố?
- Nhưng con có mẹ.
- Có người còn không có mẹ con ạ.
- Sao lại không có mẹ hả mẹ?
- ...
22:42No comments

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Đôi bạn tri kỷ

Bạn bè thì có nhiều nhưng để trở thành đôi bạn tri kỷ thì tìm đâu và khi nào! Đi hết một đời người liệu có mấy ai tìm được tri kỷ? Bạn bè không nhiều cũng chẳng ít, người nào cũng có thể nói chuyện, cũng có thể đi chơi, nhưng ai thực sự muốn nghe ta tâm sự, hay đôi khi chỉ là bất đắc dĩ. Mỗi khi vui hay buồn chỉ cần có một người ngồi lắng nghe ta tâm sự, hay đơn giản chỉ là ngồi bên cạnh ta thì cuộc sống của tôi đã rất giàu có rồi.

Đôi bạn tri kỷ

Tôi đi tìm người ấy, liệu có tìm được chăng? Còn có thể tìm được khi cuộc sống này quá vội vã và con người dễ dàng lãng quên nhau. Thế nên đôi khi cảm thấy hài lòng vì còn có những người được gọi là bạn cũ.

Mọi người vẫn thường nói đến từ bạn cũ, bạn mới, vẫn thường giới thiệu đây là bạn cũ, đây là bạn mới. Thế nào là một người bạn cũ, tôi không biết từ điển tiếng việt định nghĩa từ “bạn cũ” là gì, cũng không rõ mọi người xem một người bạn như thế nào là “bạn cũ”. Với tôi bạn cũ là người bạn đã từ lâu lắm rồi ta không liên lạc, nhưng đâu đó vẫn còn có sợi dây liên kết giữa hai người, có lẽ đó là những kỷ niệm về khoảng thời gian cùng chia sẻ với nhau những vui buồn. Có thể đó là những người bạn mà ta đã từng gắn bó thân thiết hơn cả anh chị em trong nhà, một thứ tình cảm giữa ta với bạn mà định nghĩa tình thân cũng không đúng, định nghĩa bạn bè thì chưa đủ, gọi là tri kỷ thì chưa tới.

Chúng ta bên nhau trong một đoạn nào đó của cuộc đời, rồi thì cuộc sống với muôn vàn thay đổi, chuyển biến không ngừng, những dự định, những ước mơ đã đưa chúng ta đi xa nhau mà trong một chốc ta thoáng giật mình là đã xa nhau lâu lắm rồi. Bạn cũ cũng có thể là những người bạn không quá thân thiết, không bên nhau thường xuyên, nhưng có liên hệ với nhau trong học tập, đó là những người bạn thuở còn cắp sách đến trường. Tôi nghĩ những người bạn mà ta có được từ cái thời vô lo, chỉ biết đến sách vở, sân trường là những người bạn nay xa rồi vẫn luôn được nhắc đến như bạn cũ.

Đôi khi trên đường đời, gặp được một người không khó, gặp được một người bạn thực sự mới khó, nhưng những người mà dù đã xa nhau, vào những lúc như thế này đây, những lúc nhìn lại, giật mình nhận ra ta đã từng rất thân thiết lại càng khó hơn. Có thể lúc bên nhau, ta thực sự rất thân thiết, gắn bó nhưng người được nhớ như một người bạn cũ thực sự không phải là nhiều. Trên con đường ta đi ta gặp, quen biết rất nhiều người, nhưng khi những mục đích, những lý do ta quen người đã không còn nữa hoặc đã đạt được, thì có mấy ai ta còn nhớ đến, ta còn liên lạc.
Đôi bạn tri kỷ

Dường như cuộc sống quá vội vã, mình quen nhau, làm bạn của nhau, rồi xa nhau, nhanh tới mức chớp mắt ta đã không thấy người đâu rồi, vậy mà mới đó thôi ta còn giới thiệu đây là bạn mới, đây là bạn thân. Bạn mới ta sẽ có, có rất nhiều, nhưng bạn cũ có lẽ ta chỉ giữ họ ở trong lòng. Vì có những người bạn cũ mà có khi ta mãi mãi không thể nào gặp lại nữa. Thế nên tôi luôn trân trọng những người bạn hiện tại mà mình có, vì mai này có thể sóng gió dập dìu tôi và bạn vô tình phải lãng quên nhau, khi nhớ đến còn được nhắc là người bạn cũ của nhau.

Có người nghe thấy từ bạn cũ có chút gì đấy xót xa, xa cách, nhưng thực sự cuộc sống này được nhắc đến nhau như những người bạn cũ đã là một hạnh phúc rồi. Tình cờ lại có ý nghĩ liên lạc lại với những người bạn cũ, những người bạn 1 năm, 2 năm, 3 năm, có khi lên tới 5 năm rồi không một câu hỏi thăm. Những lời hỏi thăm, những lời trách móc bình thường nhưng trong lòng trào lên niềm cảm xúc thật hạnh phúc, kể cho nhau nghe cuộc sống hiện tại, về khoảng thời gian không ở bên nhau, xa cách về thời gian, không gian thật đó, nhưng có cảm giác mới ngày hôm qua, ta thấy vui vui trong lòng, hạnh phúc nho nhỏ từ những điều này đây.

Đôi khi vì những bận rộn, lo toan, tôi vô tình quên hỏi thăm những người bạn, giờ nghĩ lại mình không chỉ bỏ quên một người bạn mà còn bỏ quên cả hạnh phúc. Những người bạn cũ, những người mà tôi đã từng có những phút giây hạnh phúc bên họ. Cám ơn nhé vì đã là bạn của tôi!
20:24No comments

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Tên đầy tớ trung thành

Một câu chuyện về chú chó trung thành - một tên đầy tớ luôn bên chủ nó dù khi khó khăn. Khi khó khăn mới biết còn ai bên ta. Chú chó đã luôn bên chủ nó dù cho có bị đối xử ra sao và chú chó đã kiệt sức bên chủ khi cứu chủ! Khi sung túc mọi người vây quanh ông lão và khi không còn gì thì tất cả xa lánh ông chỉ có chú chó vẫn theo ông đến cuối cùng!

 *** 
Chuyện kể rằng trên cây cầu trong ngôi thành nọ có một người hành khất. Ông ta không biết kéo đàn, cũng không biết hát, thậm chí còn chẳng biết viết ra cảnh ngộ bi thảm của mình lên giấy, rải xuống đất để mong nhận sự thương xót của khách qua lại.Mỗi ngày, ông chỉ biết ngồi chồm hỗm dựa vào thành cầu, co ro rúc mặt vào trong đầu gối, bên cạnh đôi chân gày gò để một cái bát mẻ cũ kỹ. May mà người qua lại chiếc cầu rất đông, thi thoảng cũng có người đem vài đồng bạc lẻ vứt vào trong bát.

Khi đêm đến, người hành khất sẽ trở về chỗ trú ngụ của ông – một cái vườn rau ở ngoại ô, bị bỏ hoang đã lâu. Một hàng rào xiêu vẹo bao lấy vườn rau bỏ hoang, bên trong có một túp lều nát, người hành khất già đã lánh rét ở đó được mấy mùa đông lạnh giá. Trong vườn rau còn có một miệng giếng khô, bên giếng có một gốc cây già.
Tên đầy tớ trung thành


Gió mùa đông bắc ùa về, thành phố đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông. Người trên cầu thưa thớt hẳn đi, lão hành khất đang định sẽ về nghỉ, bỗng từ đâu chạy tới một con chó nhỏ. Con chó bị lạnh tới nỗi run lên từng chập, trõ mõm hít hít cái bát sứt của người ăn mày, thì ra là vì đêm hôm trước ông đã dùng cái bát này để thức ăn. Lão hành khất trong lòng thương xót, liền lấy trong người ra một chiếc bánh bao, khẽ khàng bỏ vào trong bát.

Con chó nhỏ ngước lên nhìn ông hồi lâu, như thể cảm động lắm, rồi gục mặt vào bát ăn lấy ăn để.

Người ăn mày mang con chó về "nhà" của mình, từ đó người chó quấn quít không rời. Con chó rất thông minh, hễ đói là biết ngoạm cái bát chạy nhắng quanh chủ đòi ăn. Những người đi qua nhìn thấy thế rất ngạc nhiên thích thú, liền thi nhau ném tiền vào trong bát.

Người ăn mày phát hiện ra đây là cơ hội lớn, liền huấn luyện cho con chó. Qua một thời gian, nó đã biết đứng bằng hai chân sau, ngoạm bát xin ăn nhảy tới nhảy lui trước mặt những người qua đường. Vậy là người ăn mày lại càng thu được nhiều tiền thêm.

Người ăn mày bỗng dưng " phát tài", liền lấy tiền đi đánh xổ số. Thật là nằm mơ cũng không tưởng được vận số ông lại tốt đến vậy, không lâu sau ông trúng giải độc đắc. Cứ như là số mệnh vậy. Người ăn mày mua lại vườn rau bỏ hoang, rồi từ mảnh đất đó xây lên một ngôi nhà lộng lẫy, nhưng ông vẫn giữ lại túp lều nát, miệng giếng khô cùng gốc cây già và nếp hàng rào lưa thưa ngày nào ở vườn sau khu nhà mình.

Trong phòng của người ăn mày bày biện đầy những đồ xa xỉ, ông bỗng chốc mê mẩn việc sưu tầm đồ cổ, thích cung phụng những mỹ nhân chân dài, lại càng thích ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ của mọi người khi ông rút trong túi ra cả xập tiền lớn.

"Quý ngài ăn mày" bắt đầu đi gặp gỡ giới thượng lưu, dĩ nhiên lúc nào ông cũng mang theo con chó nhỏ của mình. Các bà mệnh phụ ra sức ủng hộ nhiệt liệt quí ông ăn chơi mạnh tay này, và dĩ nhiên chẳng ai biết xuất thân ông ra sao. Điều duy nhất làm cho "quý ngài ăn mày" cảm thấy khó xử chính là chú chó nhỏ, bởi những người thượng lưu khác đều nuôi những con chó giống quý, thuần chủng kia!

Cho tới một hôm, con chó con bướng bỉnh của ông cắn rách tai một con chó cái giống quí, ngay giữa bữa tiệc. Chủ nhân con chó nổi trận lôi đình, làm cho ngài ăn mày cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nghiêm trọng.

Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra vườn sau, cạnh cái giếng cũ. Sau đó cho nó vào một chiếc thùng gỗ, buộc vào một sợi dây thừng dài và thả xuống cái giếng khô. Người ăn mày quyết tâm giết chết con chó, giống như tiêu diệt hoàn toàn cái quá khứ khốn khổ vẫn ám ảnh ông ta.

Từ đó, bên cạnh người hành khất thiếu đi con chó nhỏ trung thành, ông ta có thể thoải mái một mình đi gặp các cô em phục vụ dễ thương ở quán rượu, hoặc đi dự những bữa tiệc thượng lưu xa hoa.

May mà dù thế nào ông cũng không quên mỗi ngày thả xuống giếng vài miếng thịt, vì tiếng sủa của con chó cho ông biết rằng người bạn ngày khốn khó xưa kia vẫn còn sống.

Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, người hành khất ngược lại cảm thấy không hề vui vẻ, chó nhỏ đi rồi, bạn bè quý tộc của ông ta cũng không hề nhiều hơn, vả lại có một hôm, nhằm lúc ông uống rượu say lướt khướt, đã buột miệng để lộ ra cái thân phận thấp hèn ngày xưa. Lũ người kia bỗng chốc chế nhạo và quay mặt lạnh nhạt với ông ta.

Người ăn mày cuối cùng hiểu ra rằng, trên đời này chỉ có chú chó nhỏ đã từng trải qua hoạn nạn với mình mới là người bạn chân chính nhất. Thế mà ông nỡ vứt nó xuống dưới giếng khô.
Người ăn mày chạy thật mau đến bên giếng, thả cái cũi gỗ xuống. Nhưng chó con chỉ đi quanh cái thùng gỗ mà không dám nhảy vào trong.

Người ăn mày chạy đi tìm một cái dây to, một đầu cột vào gốc cây, tự mình trèo xuống đáy giếng cứu chó con. Giếng rất sâu, nhưng ông không sợ hãi chút nào. Đáy giếng tối om om, lại bốc lên mùi thum thủm, ông vội cắp con chó rồi trèo lên. Chó con chẳng hề oán trách chủ mình, vui mừng liếm mặt người chủ lâu ngày mới gặp lại.

Bác sỹ giỏi nhất trong thành cũng không thể trị nổi bệnh của chó nhỏ. Người hành khất vì muốn bù đắp lỗi lầm của mình, mỗi ngày đều cho nó đồ ăn ngon nhất, đi đâu cũng dắt theo. Con chó nhỏ vui lắm, lúc lắc cái đuôi nhỏ, nhưng đầu nó chỉ có thể quay nhìn đằng sau, đôi mắt lúc nào cũng ngước nhìn trời cao.

Người ăn mày mang chó nhỏ đi khắp mọi ngõ ngách trong thành phố, ông cầm tiền bỏ vào tân tay những người hành khất khác. Thấy những người ấy cảm kích cầm tiền của mình, ông cảm thấy thật là mãn nguyện. Rồi ông bắt đầu có dự định mới, ông báo cho những người ăn mày trong cả thành tới nhà ông lĩnh tiền.
Tin tức truyền đi rất nhanh, đội ngũ ăn mày tới lĩnh tiền càng lúc càng đông. Những người được tiền rồi dùng mọi lời lẽ hoa mỹ nhất trên đời để tán tụng ông, khiến ông hưng phấn khôn tả. Đài truyền hình tới, bản tin buổi tối cũng có phóng sự nói về ông.

Ngày thứ hai, mọi người như nước thủy triều xông tới nhà ông, có những người chẳng phải ăn mày cũng gia nhập vào đội quân lĩnh tiền. Người hành khất cứ chìm đắm trong cảm giác vinh dự vui sướng, ngày nào cũng bận rộn chạy qua chạy lại giữa ngân hàng và nhà mình.

Tên đầy tớ trung thành

Cho đến một hôm, ngân hàng báo cho ông biết tiền trong tài khoản đã hết, ông đành phải nói với hàng dài những người xếp hàng rằng : Hết tiền để phát mất rồi!

Đám người xếp hàng lập tức biến thành một đoàn hỗn loạn.

Chúng bắt đầu mắng chửi : " Đồ ti tiện!" "Sao đến lượt tao lại không phát nữa!" " Dạy cho nó một bài học!".
Bọn chúng xông vào nhà ông, ném gạch tới tấp làm vỡ hết cửa sổ. Ông chốt cửa nhà lại, nhưng cũng sắp bị đám người xô đổ đến nơi rồi.

Sợ quá, ông chạy ra vườn sau. Trông thấy sợi dây thừng còn buộc bên miệng giếng, ông vội vã leo xuống. Lúc sắp xuống tới đáy giếng, bất ngờ đầu dây thừng buộc ở miệng giếng bị rơi ra, người hành khất cùng sợi dây vẫn nắm chắc trong tay rơi xuống đáy giếng tối om.

Cảnh sát mất rất nhiều công sức mới giải tán được đám người hung hãn, nhưng ngôi nhà gần như đã biến thành một bãi hoang tàn, những thứ có thể lấy được, người ta đều cướp đi hết.

Thời gian mỗi ngày một qua đi, người ăn mày chỉ đành trú lại ở đáy giếng vừa tối vừa lạnh, ông ta ngóc mặt lên gào với trời, với trăng, chẳng ai nghe thấy. Chó con mỗi ngày chạy đi khắp nơi kiếm thức ăn ném xuống giếng, lúc thì là chiếc bánh bao đã mốc meo, khi thì miếng xương đã biến mùi. Chó con kiếm thức ăn rất khó khăn, vì đầu nó chỉ có thể nhìn ngược đằng sau.

Không làm thế nào được, nó chỉ biết nằm dài ra mà hít hà dưới đất, vớ được miếng thịt hỏng hay gì đó là ngóc dậy chạy về miệng giếng khô ngay. Có một lần, chó con còn vứt xuống cả xác một con mèo chết.

Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, chó con thậm chí còn không để dành thức ăn cho bản thân, người nó gầy chỉ còn da bọc xương, thế rồi nó yếu đến mức sức lực để đi cũng không còn.
Người ăn mày ngày nào cũng gào thét khản cả cổ, chẳng có ai tới cứu ông ta.

Vài ngày liên tiếp chó con không thả đồ ăn xuống nữa, người ăn mày không biết con chó đã xảy chuyện gì. Ông đau đáu nhìn lên mảnh trời hình tròn nhỏ bé trên miệng giếng, biết rằng mình sắp chết.

Một buổi sớm, những tiếng người nói chuyện rầm rì trên miệng giếng đánh thức người hành khất khỏi cơn mê sảng, ông thu hết chút sức tàn hô lên một tiếng.

Ông được mọi người dùng dây thừng đưa lên, ánh sáng mặt trời chói lọi làm ông không mở nổi mắt. Mọi người săm soi người đàn ông lem luốc hôi thối trước mặt :
"Nếu không phải thấy có xác con chó con chết ở miệng giếng này, thì chẳng có ai nghe được tiếng kêu của ông."
Người ăn mày nhìn cái xác gầy guộc của chó nhỏ, nước mắt rơi ướt cả bộ lông dính đầy đất bẩn của nó.
19:03No comments

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Hai chị em

Cuộc sống xô bồ đôi khi làm chúng ta thờ ơ với nhiều thứ, đừng để đến lúc nhận ra thì đã là quá muộn bạn nhé! Yêu thương là mãi mãi, sống để yêu thương. Câu chuyện về hai chị em thật giản dị mà đậm chất nhân văn. Hãy yêu thương và trân trọng những thứ quanh mình đang có!

Hai chị em


Ngày đó, khi vừa đậu đại học, nó nài nỉ ba mẹ mua cho nó một cái điện thoại.

Vậy là ngày nhập học vào ngôi trường mới trên thành phố lớn, với biết bao lo toan từ nơi ăn, chốn ở, ba mẹ nó cũng cố sức chạy vạy ở quê để gửi tiền lên cho nó mua điện thoại mà theo nó là để tiện việc liên lạc.
Năm thứ hai đại học, nhìn thấy bạn bè xung quanh toàn là điện thoại màn hình cảm ứng, nghe nhạc, chụp hình, xem phim, không như cái điện thoại rẻ tiền xấu xí của nó, chỉ mỗi chức năng nghe gọi, nhắn tin.
Nó gọi điện về nhà xin ba mẹ mua điện thoại mới với lý do phải học nghe Anh văn.
Đầu dây bên kia, mẹ nó im lặng hồi lâu không nói gì…
Hai hôm sau, mẹ gửi tiền lên cho nó, kèm theo một mảnh giấy “Cho con gái yên tâm học tập, cái gì ba mẹ cũng sẽ cố lo…”.
Nó không chú ý.
Tối đó, nó nhờ mấy đứa bạn tư vấn và mua chiếc điện thoại mới đắt tiền mà bạn nó nói là sành điệu nhất hiện giờ.
Hè năm đó, nó mang về cho em gái chiếc điện thoại cũ.
Em gái nó mừng lắm, say sưa nghe nó hướng dẫn cách dùng, em còn may một cái túi màu hồng thật xinh bằng vải vụn cho cái điện thoại cũ mà hằng ngày nó vẫn vứt hết góc này đến góc khác trong phòng không thương tiếc.
Từ ngày có điện thoại, em gái nó cứ nhắn tin, gọi điện cho nó suốt. Trong danh bạ điện thoại của em nó cũng chỉ có số của nó mà thôi.
Cả mấy tháng không về nhà mà chuyện gì ở nhà em nó cũng kể cho nó tường tận, em còn kể chuyện học, nhiều khi chỉ là lời chúc ngủ ngon, rồi hỏi nó đi học có mệt không, có gì vui không…
Lúc mới đầu, nó cũng nhắn lại, nhưng sau đó, những dòng tin nhắn của nó cho em gái càng ngày càng cộc lốc, nhiều khi, đọc xong tin nhắn nó cũng chả thèm nhắn lại chữ nào…
Nó say sưa với việc nhắn tin với bạn bè, về những chuyện không đâu mà có khi đến tận khuya, mặc dù ngày nào bọn nó cũng gặp nhau và tám đủ chuyện ở trường.
Nó nhắn tin để xin lỗi nhóm bạn của nó vì buổi tối quên hẹn đi xem phim.
Nó nâng niu từng tin nhắn của cậu bạn học chung lớp Anh văn, nó lo lắng khi cậu ấy nhắn tin duy nhất một chữ “Mệt”.
Nó không tiếc tin nhắn khi an ủi cô bạn chỉ vì mẹ cô ấy không cho tiền mua quần áo mới…
Hộp thư đi của nó cứ một đầy thêm, nhưng tin nhắn của nó cho em gái thì càng thưa thớt dần…
Còn hộp thư đến thì vẫn đều đặn hằng ngày nhận được tin nhắn của em nó.
Hè tới, nó chỉ về quê gần một tuần rồi xin ba mẹ trở lại thành phố đi làm thêm.
Một buổi sáng chủ nhật, nó đang ngồi ăn sáng cùng đám bạn thì thấy số em gái nó gọi, nó nhìn số rồi tắt máy vì đang bận bàn luận sôi nổi, nó định về nhà sẽ gọi lại…
Về đến nhà trọ, nó nằm lăn ra ngủ vì đêm qua thức khuya…
Đến trưa, nó giật mình thức dậy khi nghe tiếng gió đập vào cửa sổ, cơn mưa đổ ập xuống giữa trưa hè nóng bức không báo trước, nó nghĩ thầm “Mưa lớn thế này, chắc là bão”.
Ngồi một lúc, nó sực nhớ chiếc điện thoại, bật lại máy nó thấy tin nhắn em gái nó từ lúc 9 giờ sáng…
“Chi oi, em len tham chi, em muon chi bat ngo, chi co vui khong?”, “Em dang o ben xe, chi ra don em nhe…”,
“Chi oi, chi ban hoc a, em goi cho chi hoai khong duoc”,
“Chi dau roi, chi oi, mua to qua”.
“Chi, em khong biet duong di”
“Chi…”…“Chi oi”
Bao nhiêu tin nhắn của em gái nó đập vào mắt, không kịp đọc hết, nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà không đem theo cả áo mưa.
Ra đến bến xe, nó rảo mắt tìm quanh, tim nó thắt lại khi thấy em gái nó đang ngồi co ro cạnh gốc cây, trên tay là chiếc điện thoại, vừa đói, vừa mệt, vừa sợ, chắc em không còn đủ sức để nhắn tin nữa rồi…
- Chị ơi, em đây này!
- Sao chị không mặc áo mưa thế, ướt hết rồi kìa, lỡ bệnh thì sao, mà sao chị lại khóc thế, em không sao mà!
Mặt em tái đi vì lạnh rồi kìa…chị…chị xin lỗi!
- Em mừng quá, em sợ chị không tìm được em thôi…
Đường mưa, hai chị em vẫn ríu rít trên con đường về nhà trọ của nó, át cả tiếng mưa. Nó thấy ấm hơn khi em gái nó ngồi sau…
- Chị ơi, có lạnh không?
- Không em à!
- Vậy thì chị đưa một tay cho em nắm!
Nó tự hứa với lòng “Em gái của chị, từ giờ, chị sẽ nắm tay em chặt hơn!”.
04:41No comments

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Những điều giản dị

Những câu chuyện dù chỉ là cử chỉ nhỏ trong cuộc sống nhưng cũng cho ta cái nhìn cuộc sống thật giản dị và đầy tính nhân văn của con người. Tại sao chúng ta không giúp ích cho cuộc sống từ những điều nhỏ nhất như vậy. Lòng tốt đâu phải chỉ thể hiện ở những gì quá cao và to lớn. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, những điều giản dị nhất!

Những điều giản dị


1. Có một người vào thi để xin việc làm trong một công ty nọ, khi đi dọc hành lang đến phòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dưới đất, liền cúi xuống nhặt lấy và bỏ vào thùng rác. Người phụ trách thi vấn đáp vô tình trông thấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm việc cho công ty. Hóa ra để được trọng dụng thật là đơn giản, chỉ cần tập những thói quen tốt.

2. Có một cậu bé vào tập việc trong một tiệmsửa xe đạp, có người khách đem đến một chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa lạicho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp. Những người đang học việc khác cười nhạo cậu bé đã dại dột, đã chẳng được thêm chút tiền công nào lại còn tốn sức. Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được người khách nhận đưa về hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao. Hóa ra để thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút…

3. Có một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm naymẹ rất đẹp!” Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận như mọi ngày!”. Hóa ra muốn có một vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.

4. Có một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Nếu quả bóng rơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó?" Một người nói: “Bắt đầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm”. Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơi chỗ đất trũng nhất mà tìm”. Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trong đám cỏ cao nhất mà tìm”. Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác nhất: “Làm từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia”. Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số 1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.

5. Có một cửa hàng thương nghiệp đèn đuốc thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh thường dùng loại đèn nào vậy, tôi thấy rất bền, lúc nào cũng sáng, chẳng thấy chiếc bóng nào hư!?”. Người trông coi cửa hàng nói: “Đèn của chúng tôi cũng hay bị cháy lắm, chẳng qua là chúng tôithường thay ngay bóng đèn mới khi bóng đèn cũ vừa bị hư mà thôi”. Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần thường xuyên thay đổi là được.

6. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở”. Con nhái ở bên đường trả lời: “Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọn nhà”. Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bên đường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm bẹp dí bên đường đi. Hóa ra phương pháp nắm giữ vận mệnh thật đơn giản, tránh xa lười biếng là xong.

Những điều giản dị

7. Có một con gà con đang tìm cách phá vỏ trứng để chui ra, nó chần chừ e ngại thò đầura ngoài ngó nghiêng sự đời xem sao… Ngay lúc ấy có một con rùa chậm chạp lết ngang qua đó. Thế là con gà con quyết định rời khỏi cái vỏ trứng ngay lập tức, không do dự chi nữa. Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng trầm trọng thật đơn giản, chỉ cần dẹp bỏ óc thành kiến cố chấp là có thể được.

8. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng Đế trao cho mỗi bé một cái chân đèn bằng đồng, và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ cái chân đèn sao cho luôn được sáng bóng. Nhưng rồi một tuần đã trôi qua đi mà vẫn chưa thấy Thượng Đế trở lại, tất cả các em bé đã nản chí, không còn chúi bóng chân đèn của mình nữa. Một hôm, Thượng Đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lười nhác đều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy có em bé mà thường ngày cả bọn vẫn kêu bằng thằng ngốc, dù cho Thượng Đế chưa thấy đến, hằng ngày bé vẫn nhớ lời dặn, lau chùi cái chân đèn sáng bóng. Kết quả em bé ngốc này được trở thành thiên thần. Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần có một tấm lòng thật thà tận tụy.

9. Có một con heo nhỏ đến xin làm môn đệ của một vị thần, vị thần ấy vui vẻ chấp nhận. Lúc ấy có một con trâu nghé từ trong đám bùn lầy bước ra, toàn thân đầy lấm lem đầy bùn dơ bẩn, vị thần nói với con heo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé tắm rửa cho sạch sẽ đi.” Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại có thể đi phục vụ một con nghé bẩn thỉu như thế chứ?” Vị thần bảo heo con: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con là… môn đệ của Ta?” Hóa ra học hành tập luyện để nên giống một vị thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra mà phục vụ là được.

10. Có một đoàn người đãi vàng đang đi trong sa mạc, ai nấy bước đi nặng nhọc, chỉ có một người bước đi một cách vui vẻ, người khác hỏi: “Làm sao anh có thể vui vẻ được chứ?” Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang theo hành trang thật gọn nhẹ.” Hóa rasống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chútít đi nữa thì vẫn không sao!
04:24No comments

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Mảnh đời bất hạnh

Mỗi còn người sinh ra đều có một cuộc sống riêng không ai giống ai, có những mảnh đời bất hạnh hoàn cảnh éo le nhưng họ đã gặp nhau và đồng cảm chia sẻ với nhau nhiều hơn, có lẽ vì họ hiểu nhau hơn những gì ta thấy. Một chút hành động nhỏ cũng đủ để họ cảm thấy được an ủi và chia sẻ cùng nhau...

Mảnh đời bất hạnh

Vào mỗi lần ra chơi, nó vẫn ngồi đó, dưới gốc cây gần cái cổng lớn của trường, nơi có thể quan sát hết những gì xảy ra bên ngoài đường phố. Đó cũng là nơi nó có thể thấy tụi bạn nhà giàu mua nhũng cây kem lạnh đến tê người, dưới cái nắng oi ả ở cái thành phố Sài Gòn nóng nực này.

Nhưng chỉ nhìn thôi. Nhà nó nghèo, ba nó không biết đang ở đâu, làm gì chỉ biết mẹ nó giờ đang làm mướn cho người ta. Lo học phí cho nó học tới lớp ba ở cái đất Sài thành này cũng là một điều khó khăn lắm rồi, chứ nói chi đến tiền ăn quà vặt của nó. "Ực" nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền lại, cái đầu nó cuối xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Nhưng mỗi lần làm như vậy xong thì đôi mắt nó lại nhìn tụi bạn ăn kem nhiều hơn nữa.

Chẳng ai biết cảm giác của nó lúc này cả, nó cũng chẳng bao giờ kể cho mẹ nó nghe. Chỉ có một người duy nhất biết, ông vẫn nhìn theo nó mỗi lúc ra chơi. Chắc tại mỗi lần ra chơi nó cứ ngồi dưới gốc cây một mình nên ông mới để ý.

"Cháu ơi!"- Ông thò tay qua cái cổng sắt thưa thớt của trường, đôi tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại

Nó giật mình nghĩ thầm "chuyện gì vậy ta, mình có quen biết ông ta đâu, chắc là bảo mua vé số đây, cũng trông trúng lắm chứ mà mình có tiền đâu mà mua, ông này kêu lầm người rồi". Nhưng vì tò mò, nó vẫn lại.

"Ông cho nè, lấy mà mua kem ăn với bạn" đôi mắt ông hiền hậu nhìn nó, dúi vài tay nó tờ tiền 2000 đồng đã cũ mèm.

Nó ngạc nhiên nhìn ông lão, suy nghĩ mơ hồ trong đầu cái gì đó rồi đột nhiên giật tay lại: "Dạ không!"

Ông lão lại dúi mạnh vào tay nó lần nữa: "Do lúc nào ra chơi cũng thấy cháu ngồi đây nhìn tụi nhỏ ăn kem, chắc cháu cũng muốn ăn lắm, nên cháu cứ cầm lấy mà ăn".

Trong lúc đó, nó nhó lời mẹ dặn nhiều lần ở nhà là người lạ cho gì cũng đừng nhận.

- Con cảm ơn ông, nhưng con không lấy đâu, mẹ con bảo không được nhận tiền của người lạ, mẹ mà biết được, mẹ la con chết!

- Ông cho con đó, cầm mà mua kem ăn. Ông không có ý gì đâu, con đừng sợ.

Mảnh đời bất hạnh

Nó rất muốn ăn kem nhưng lại không dám nhận. Nó im lặng đứng nhìn ông. Dường như ông hiểu được những gì nó nghĩ, và cũng có thể ông là một người rất tâm lý. Ông rút cánh tay gầy gò của mình lại. Nó bắt đầu cảm thấy tiêng tiếc. Nhưng nó ngạc nhiên hơn khi thấy ông lão đưa tiền cho anh bán kem.

"Giờ thì cháu ăn chứ" – Ông mỉm cười rất dịu dàng, nụ cười làm hiện rõ những nếp nhăn trên khuôn mặt heo hắt của ông.

Lúc đó nó quên mất lời mẹ dặn, nhưng cũng chắc vì còn nhỏ quá, cái sự ngây thơ của nó được thể hiện bằng hành động rụt rè cầm cây kem rồi ăn thật chậm rãi. Nó ăn chậm thật chậm, thật chậm như thể muốn tận hưởng hết tất cả mọi thứ ngon lành, mát mẻ của que kem và tận hưởng luôn cả cái cảm giác được ăn, được quan tâm khi phải chờ đợi quá lâu rồi. Cho đến khi trống trường báo hiệu hết giờ ra chơi, nó lật đật chào tạm biệt ông rồi cầm chặt cây kem chạy thẳng vào lớp. Đôi mắt ông lão long lanh nhìn nó chạy một cách hồn nhiên như thể ông vừa nhận một thứ gì quý giá từ nó.

Rồi cứ như vậy, lâu lâu ông vẫn ghé qua chơi cùng nó cũng tại gốc cây đó vào mỗi giờ ra chơi. Ông với nó thân lắm, có chuyện gì nó cũng kể ông nghe, trước giờ ông là người bạn thân đầu tiên của nó mà. Và dĩ nhiên, lâu lâu, ông cũng thường cho nó tờ 2000 để mua kem. Nhưng tờ bạc nào ông cho nó đều đã cũ lắm rồi.

Chiều hôm đó, lúc tan trường không biết có chuyện gì vui mà nó nhảy chân sáo trên đường về nhà. Nó đang nhảy thì bỗng nhìn thấy một đám đông, tò mò nên chạy lại xem. Vì nhỏ nhắn nên nó chen được vào giữa. Nó cũng thấy ông. Nhưng lần này, ông lão không cười với nó nữa, ông nằm trên đường như đang ngủ. Và mọi người xung quanh bàn tán về ông rất nhiều.

Ông lão bị xe máy tông phải trong khi qua đường, và một điều đặc biệt mà giờ nó mới biết: Ông là một người ăn xin. Giờ nó cũng đã hiểu vì sao những tờ bạc ông thường cho nó lại cũ kĩ đến như vậy. Nhưng sao hôm nay nó không khóc. Đôi mắt một mí nhỏ bé chỉ ươn ướt nhưng cay xè....
23:02No comments

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Hiện tại là kết quả của quá khứ

Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn và tốt hơn nữa ...
---


Người thợ xây nọ đã làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hãng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ý với hãng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đình.

Hãng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đã tận tụy nhiều năm. Hãng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hãng xây một căn nhà trước khi thôi việc. Ông ta nhận lời.

Vì biết mình sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.

Mấy tháng sau, căn nhà đã hoàn thành. Người chủ hãng mời ông đến, trao cho ông chiếc chìa khóa của ngôi nhà và nói: "Ông đã gắn bó và làm việc rất tận tụy với hãng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hãng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!"

Thật là bàng hoàng, nếu người thợ biết mình sẽ xây cất căn nhà cho chính mình thì hẳn ông ta đã làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có mình ông biết và nay thì ông phải sống với căn nhà mà ông biết rõ là kém phẩm chất như thế nào.

Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, chúng ta thấy mình đang phải cam chịu những hậu quả của nó.
21:11No comments

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Ngôn ngữ của lòng tốt

Mỗi cử chỉ và hành động dù là nhỏ với ai đó nhưng sẽ là vô cùng quý giá với người cần nó. Chỉ một chia sẻ nhỏ tại sao chúng ta không mở rộng tấm lòng bao dung hơn để cho đi rồi nhận lại. Hạnh phúc của chúng ta là được đem niềm hạnh phúc đến cho mọi người và chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc đó từ mọi người...

                                                                          ----





---

Mùa đông năm nay lạnh quá. Buổi sáng có một người ăn xin nghèo khổ tầm ngoài 50 tuổi, quần áo chắp vá nhiều chỗ. Tay xách một chiếc bị đến gõ cửa từng nhà để xin cái ăn. Người ăn xin gõ cửa ngôi nhà đầu tiên của dãy nhà
 liền nhau.
- Ông bà, có ai không?
Lát sau người chủ nhà ra mở cửa, bà ta hỏi:
- Ông hỏi ai?
Người xin ăn hơi cúi người và nói:
- Thưa bà, bà rủ lòng thương cho tôi xin bát gạo, tôi đói quá.
Bà ta ậm ừ rồi vào nhà đem ra một tô gạo trắng tinh ra.
- Đây, cho ông đó.
Bà ta đổ tô gạo vào chiếc bị trong sự mừng vui của người ăn xin.
- Vâng cảm ơn bà.
Người ăn xin chào bà chủ nhà rồi sang nhà bên cạnh. Khi ông mới cất tiếng “bà“ thì đằng sau cánh cửa đã có tiếng xua đuổi của người phụ nữ:
- Đi đi, không có gì đâu.
Người ăn xin ngậm ngùi bước đi, chẳng mấy chốc đã đứng cửa của ngôi nhà thứ ba. Ông lại gõ cửa:
- Ông bà, có ai ở nhà không?




5p trôi qua mà chưa thấy ai ra, ông chầm chậm gọi lần nữa. Vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra, một thanh niên dáng lười nhác miệng còn ngáp nói giọng khó chịu:
- Có việc gì thế?
Người ăn mày ngập ngừng:
- Cậu cho tôi xin bát gạo. Làng tôi năm nay mất mùa...
Người thanh niên ngao ngán buông lời:
- Đợi đấy, tôi vào lấy cho.
Chẳng mấy chốc người thanh niên đã quay lại, trên tay còn cầm một bơ gạo. Người thanh niên đổ vào chiếc bị cho người ăn mày rồi vội đóng cửa lại. Người ăn xin còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Rồi người ăn xin lại tiếp, ông chần chừ trước ngôi nhà nghèo nhất. Nhìn cảnh nhà như dự báo một cuộc sống không mấy lo đủ.
Đắn đo hồi lâu người ăn xin cũng gọi cửa:
- Xin lỗi, có ai không?
Ra mở cửa là một người phụ nữ ăn mặc giản dị, gương mặt hiền lành đôn hậu. Bà nói:
- Tôi giúp gì được cho ông?
Người ăn xin lại cúi chào nói:
- Thưa bà, quê tôi năm nay lũ cuốn trôi hết toàn bộ tài sản, hoa màu, thóc lúa của gia đình tôi. Đường cùng nên tôi phải lưu lạc đến đây để xin ăn.




Đôi mắt ông rưng rưng rồi cụp xuống, tay nắm chặt vạt áo. Còn người phụ nữ, nãy giờ nghe ông giãi bày làm bà chạnh lòng. Thật khốn khổ cho những gia đình quanh năm phải hứng chịu những trận bão. Người phụ nữ xúc động nói:
- Tôi cũng rất muốn giúp ông, nhưng ông cũng thấy rồi đấy gia đình tôi cũng không khá giả gì, năm nay nhà tôi lại mất mùa nữa...Con tôi nó đói lắm, mấy hôm nay mẹ con tôi chỉ ăn củ khoai, củ sắn qua ngày. Tôi xin lỗi.
Người ăn xin nghe vậy cũng ái ngại nên không nói gì thêm, ông chào người phụ nữ rồi đi luôn.
Người ăn xin đi được một đoạn thì người phụ nữ khi nãy đuổi theo, trên tay bà còn cầm một bọc nhỏ được gói bằng nilon. Bà đặt nó vào tay người đàn ông và nói:
- Trong này có củ khoai để ông ăn cho ấm bụng. Tôi chỉ có thế này .
Người ăn xin nghẹn đắng ở cổ nhìn theo dáng buồn của người phụ nữ đang đi vào nhà.
Ông cứ đứng một lúc lâu như vậy rồi ông đặt chiếc bị xuống, ông chia số gạo trong đó thành hai phần bằng nhau. Một phần ông để vào chiếc bị, phần còn lại ông lấy chiếc nón mình đang đội để bỏ gạo vào đó và đặt trước cửa nhà của người phụ nữ tốt bụng kia.
Chỗ gạo đó đủ cho hai mẹ con họ ăn trong vài ngày tới.
Còn người ăn xin, ông thanh thản đi tiếp. Ai đó thấy trên môi ông còn nở một nụ cười. Ông vừa giúp một gia đình đỡ được những ngày đói rét, trong khi bản thân mình cũng đang cần sự giúp đỡ.
Thì ra, ta nghèo nhưng vẫn có thể cho đi. Có bao giờ bạn nghĩ rằng, bạn có nhưng sao lại không thể cho đi?



Hãy mở rộng tấm lòng bao dung của mình
06:38No comments

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Trạm chờ xe bus

Câu chuyện về nghĩa cử cao đẹp của chàng thanh niên trên một chuyến xe bus vào sáng sớm đủ để chúng ta nhìn lại mình. Cuộc sống chúng ta dần đang thiếu vắng đi những việc tốt. Hãy mở rộng tấm lòng yêu thương của mình hơn để thấy ý nghĩa cuộc sống!




Trạm bus Sài Gòn buổi sáng. Một thanh niên nặng nhọc bước lên xe. Đó là một thanh niên thật nguyền, cỡ chừng 20 tuổi, bị liệt một bên chân-cái chân như bị thừa ra, với bước đi khó nhọc. Cậu mang trên vai một chiếc ba lô bự, người gầy còm, khuôn mặt hốc hác, gò má cao, đôi mắt sâu, nhưng những tinh anh vẫn lấn át nỗi buồn phía sau đang chầu chực.

“Ngồi đây nè cháu”. Một phụ nữ luống tuổi ngồi ở gần cửa đứng dậy nói thế, khi người thành niên bước lên.

“Không, cô ngồi đi…cô ngồi đi”. Anh ta dứt khoát, rồi đưa tay lên cầm lấy giá đỡ dành cho người đứng.

“Ngồi đây nè anh”, một cô gái ngồi trước mặt chàng trai nhẹ nhàng.

“Không, em cứ ngồi đi..”. Chàng trai dứt khoát, giọng cứng lên thấy rõ, và dường như anh ta đang tránh cái nhìn thương cảm từ cô gái.

“Anh ngồi đi mà…” Cô gái tiếp.

“Đã bảo là không…cảm ơn em”. Giọng chàng trai như quát, câu cảm ơn có dịu lại một chút. Anh ta hai tay vẫn vững chãi bám lấy tay cầm, đỡ lấy sức nặng đang đè lên 1 chân yếu ớt. Mặt vẫn hiên ngang nhìn về phía trước, như …bình thường. Mọi người đều để ý đến anh ta.

“Què mà còn….” Giọng một cô gái, hình như cô vừa nhường ghế lẫm bẫm.

“Người sĩ thế này xã hội đầy ra đấy, em nhìn gì, thiếu gì”. Một thanh niên khác mặt non choẹt ngồi trước tôi nói thế, vừa nói anh ta vừa xoa xoa đôi vài trần của cô bồ ngồi bên cạnh.

“Dù sao, anh ta cũng đáng thương mà anh, người không may mắn…”. Cô gái lắc lắc cái vai.

“Đã thế thì phải an phận và biết điều, em nhìn hắn coi….”. Nói rồi anh ta cố kéo cô bồ vào sát hơn.

“Thằng này chắc không bình thường, nhưng mà rất đàn ông”. Một người khác lại nói thế.




Người thanh niên vẫn đứng đó, xe vẫn chạy, vẫn phanh, vẫn lắc lư. Nhưng chẳng xi nhê gì với anh ta cả. Anh ta vẫn nhìn về phía trước, bỏ mặc những ánh nhìn của đám đông.

Đến trạm, anh ta, đôi trai gái hồi nãy, và một bà lão già xuống xe. Tất cả nhường bà lão xuống trước, nhưng vì cái túi nặng quá, bà đang hì hục, (xe này không có tiếp viên). Đôi trai gái lách qua, bước xuống trước. Tay chàng trai vẫn không thôi ôm ngang eo cô gái. Cô gái quay đầu lại nhìn, nhưng chàng trai ôm kéo đi.

Người thanh niên nói “bà để cháu, bước xuống đi”. Bà lão không nhìn, mà ẫm ờ bỏ túi lại rồi vịn thành bước xuống. Bà vừa bước xuống thì túi đồ của bà cũng xuống theo sau. Chàng thanh niên cười cười, chào bà rồi lặc lè bước đi, cái dáng xiêu vẹo như muốn đổ nghiêng trước gió thu nhè nhẹ. Thế mà anh ta đi lẹ kinh, vừa đi vừa huýt sáo điệu gì đó.

Bà lão giờ mới nhìn người mang túi xuống cho mình. Khuôn mặt nhăn nheo như bản vẽ thời gian của bà sáng lên một nụ cười vẹn trọn, tôi còn nghe được bà lẫm bẫm “khuyết tật thân thể chẳng là gì, khuyết tật tâm hồn mới quan trọng, cố lên, cố lên…”




Trạm sau tôi xuống. Tôi là một thanh niên bình thường. Tôi cũng có ý đứng lên và gọi “ngồi đây nè bạn”, khi người thanh niên vừa bước lên. Nhưng lòng tôi đang u uất một nỗi buồn giữa cái trong lành của Sài Gòn buổi sáng. Tôi buồn nhiều thứ, không hài lòng với công việc mình đang có, số tiền mình kiếm được, mặt luôn nổi mụn, kiếm mãi tiền mà chẳng đủ để mua iphone,…

Nhưng từ khi nhìn thấy chàng trai, tôi nghĩ khác hẳn. Chàng trai đang muốn, đang khát khao làm một người bình thường, còn tôi, đang có những điều bình thường, sao có thể cam tâm sớt mất để mà không vui. Điều đó chẳng đáng một xu, phải không. Tôi tự trấn an mình, tự nở nụ cười, rồi bước xuống đường và tới chỗ làm, tự nhắc nhớ mình không bao giờ được “khuyết tật trong lòng” hết cả. Nhất định thế, không bao giờ. Như bà lão, như chàng trai kia, nhất định rồi.

Trời Sài Gòn, thường nhật tiếng xe xõa đầy màng nhỉ, nhưng sao lúc này tôi nghe được cả tiếng chim vui, thánh thót vô ngần.
17:54No comments